Ngữ ngôn yêu chìm trong mắt cửa – Thơ La Trung

138

Nhà thơ La Trung 

Nở sáng

 

Gót quê lạc vào xứ thị
phương ngữ làng lắng giữa đời trôi
nước gởi lòng mây

người quên chốn cũ
hương đồng ngẩn ngơ trước gió
cầm lòng đổi một cơn say
thương ngày ngủ chợ

Mở mắt xửa xưa
lạc loài tuổi nhớ
say mơ giật mình ngờ ngợ
màu loang sắc phố
lòng người tích tụ bách phân
ngữ ngôn yêu chìm trong mắt cửa
còn chi trong đám bụi lầm!

Cơn làng bắt nhịp
dỗ tình
tay trắng
ời ời…
tình rơi!

Chân tường dế gáy cầm canh
trăng trôi lơ ngơ đầu phố
thằng khờ đốn ngộ!
tồ tồ chất giọng quê hương
tay chỉ ngôi chung
miệng trì kinh khổ
nắng mưa cũng cứ giọng lành.

 

Lạ chi

Khi lòng không có tình yêu

Thì xin em chớ nuông chìu giác quan

Bởi tôi quá cảnh truông ngàn

Và nghe chim hót trên tàng bể dâu

 

Lạ chi màu sắc công hầu

Lạ chi ngôn ngữ không đầu không đuôi

Lạ chi bèo dạt mây trôi

Lạ chi năm tháng lòng người đổi thay!

 

Không gian chẳng có sắc màu

Thì thời gian chẳng có đâu mà tìm

Đời còn hai chữ nhục vinh

Van em hãy mở trang kinh sử lòng!

 

Kể từ tôi biết đục trong

Là tôi đã hiểu mình không có gì

Mang thân vào cuộc trần khi

Âm thầm theo hướng đồng quy tìm về

 

Ơn trời gặp lại chốn quê

Nhạc thinh không trổi cơn mê tỉnh dần

Lặng nhìn rõ mặt thân danh

Bỏ quên từ khóa và thành… chính tôi!

 

Tấc lòng


Nâng chén mừng xuân

gặp mùa nước lớn

thấy anh em tìm cội quay về

tiếng bấc tiếng chì nay đã bặt tăm

còi xe vỡ giọng cuối thôn

trâu giật mình bên luống cày sâu lắng

tần ngần đứng vịn hồn quê!

Chiến tích năm xưa

thăng hoa bên vách nghèo loang lổ

rưng rức lặng nhìn nhớ thương một thuở

hương lòng thắp vội

tháng năm đau đáu phần hồn!

Cổ tích hiện về

trăng mười bốn thêu vàng mái phố

góc tường rêu cây cỏ làu bàu

em gái lao đao giữ cho tròn hạnh

vấp bóng thị trường đớ giọng quê hương

Giọt đàn bầu ai rót đầu non

có rơi vào buồng tim kẻ cắp

giọt thơ đã bao mùa chưng cất

có rơi qua mấy tấc lòng!

La Trung