Qua miền tuổi thơ – Chùm thơ của Nguyễn Trần Hoàng Viện

419

(Vanchuongphuongnam.vn) – Mình lớn lên cùng trái bần chua trưa hè chọi sình/ trầm nghịch/ tiếng rao thương hồ mặn mòi con nước/ đợi chuyến ghe hàng mua bịt cốm gạo… trần thân.

Nhà thơ Nguyễn Trần Hoàng Viện 

Qua miền tuổi thơ

 

Tôi và anh sinh ra giữa miền châu thổ

dải phù sa phương Nam mưa nắng hai mùa

nửa đời người không màng chuyện hơn thua

thương quê mình như rặng trâm bầu bám rễ sâu vào đất

 

hồn nhiên mùa nước lên bông súng nở đầy đồng

mỗi vụ mùa mừng cây lúa oằn bông

hạt phù sa ửng vàng buồng chuối chín

 

Mình lớn lên cùng cung đờn tài tử

câu vọng cổ khua nước bến sông gầy

câu ví dầu nhịp cầu khỉ lung lay

giọt mồ hôi của má tảo tần gánh nắng

 

Mình lớn lên cùng trái bần chua trưa hè chọi sình

trầm nghịch

tiếng rao thương hồ mặn mòi con nước

đợi chuyến ghe hàng mua bịt cốm gạo… trần thân

 

Mười bốn tuổi tôi rời quê theo chuyện học hành

hai chục năm hơn buồn vui cùng ánh đèn phố thị

cơn ngủ vẹn nguyên hình hài rơm rạ

chập chờn giấc trăng quê

 

Anh nghỉ học ở lại quê nhà mơ ước ruộng đồng hiền hoà mưa nắng

chiếc xuồng câu thanh thản cần lao

đôi mắt trong veo dù bụi trần mấy lượt

 

Mỗi lần về thăm ba má tôi đều ghé anh chơi

anh hít hà nhìn tôi áo sơ mi quần tây mướt rượt

 

Tôi nhìn tôi

bờ tóc sương pha ánh chiều vàng vọt

nắng ngập ngừng bông so đũa hoàng hôn

 

Anh mơ về tôi?

tôi mơ về…

tuổi thơ nón rách lưng trần!

 

Miền hạ

 

Em có về với tháng Tư

hoa kèn hồng ướp nắng phương Nam

cung đường ve buông giai khúc nồng nàn

mưa sang mùa trong veo vắt ngang miền nhớ

 

Em có về với miền quê

sợi khói hoàng hôn đùa chái bếp

liềm trăng nghiêng vàng hoa mận trắng

giọt đờn tài tử hoang hoải ngân dọc dài châu thổ thăng trầm

 

Em có về miền hạ cùng anh

câu hò chung đôi mà xuân thì lỡ lầm đánh mất

quên vui buồn… tủi hờn… khắc khoải…

góp nhặt yêu thương qua hết cuộc người

 

Em có về

hạ mùa này đã chín…

 

Ngọn gió đi qua

 

Ngọn gió nào

từ đâu?

 

Gió mùa thu xa xôi

ầu ơ cổ tích

thơm đầy giấc tuổi thơ

khát khao vươn vai Phù Đổng

 

Tan trường

đồng lúa non im lìm ngủ nắng

chị cõng em về

chân trần bờ ruộng quen

 

Hò hẹn thanh xuân

gió không tên ngủ ngoan giữa miền tóc biếc

trời xuân thăm thẳm

trăng gầy hôn nhẹ chiếc sao trôi

 

Sáo diều bồng bềnh

phượng vĩ ướp tình mùa hạ

những con tàu giương buồm ra khơi

hành trình hoài bão

 

Mùa giông tố

gió vô tình

ngả nghiêng

vụn vỡ

lặng câm

 

Những ngọn gió vô thường

không màu

không vị

bay qua cõi nhân sinh…

 

N.T.H.V