Ta về – Chùm thơ Đỗ Ngọc Hạnh

270

(Vanchuongphuongnam.vn) – Xin làm ngọn gió thanh tân/ Ta về xua hết bụi trần đa đoan/ Ta về dầu có muộn màng/ Yêu thương khoả lấp thế gian cõi trần!

Ảnh minh họa

Ta về 

 

Người đi buôn lọc bán lừa

Ta về đan nắng dệt mưa ân tình.

Người đi bán nhục mua vinh

Ta vui gió mát giăng thanh đầu hè.

 

Người đi bán bạn mua bè

Ta về vui với cảnh quê bao đời.

Người mộng một vốn bốn lời

Ta mơ hạt cát bãi bồi bên sông.

 

Biết đời là chốn bão giông

Ta về tìm thuở người không phụ người.

Trăm năm gió lại về trời

Kim tiền vật chất mấy đời phù vân.

 

Xin làm ngọn gió thanh tân

Ta về xua hết bụi trần đa đoan

Ta về dầu có muộn màng

Yêu thương khoả lấp thế gian cõi trần!

 

Trở lại chiến trường xưa

(Tặng Nguyễn Tuấn và đồng đội f307 Nhân kỉ niệm ngày Thành lập Sư đoàn 307 Quân khu Năm)

 

Có một thời ở nơi đây ta đã sống

Những tháng ngày đẹp nhất tuổi hai mươi 

Thời chiến tranh ở hai đầu nóng bỏng 

Máu thịt của mình đâu cũng đất quê hương.

 

Nét hào hoa trong tiếng nói lời ăn

Nơi linh khí bốn nghìn năm hội tụ

Chân lý gọi ta viết nên dòng lịch sử

Trai Hà Nội về làm lính khu Năm.

 

Cuộc chiến qua rồi, ngoái nhìn chửa xa xăm

Thương dáng mẹ gầy, lưng còng lặng lẽ 

Thương bao thằng không về được với mẹ 

Hồn tha phương vất vưởng xứ rừng xa?

 

Dấn thân xứ người, hang hùm quỷ dữ

Bọn chằn tinh Polpot lũ yêu ma 

Không giết được ta, lại cho ta bạn hữu.

Bốn nhăm năm tay siết chặt bàn tay.

 

Gian khổ nhiều để ta càng nhớ lắm

Máu xương rơi để nâng cánh hoà bình.

Dù hy sinh để mãi mãi tuổi hai mươi

Ở trong đời chỉ một lần đẹp nhất.

 

Truy quét, tuần đường, nằm sương gối đất

Tóc màu mây mãi mắc nợ trong lòng 

Trở về đây tìm một thời sống chết,

Nơi bạn nằm, xương cốt hóa cây xanh.

 

Bắc Trung Nam, khúc ruột mềm dằng dặc

Đồng hương ơi, thương từng khắc tử sinh

Xa quê hương càng thắt lòng nhớ mẹ 

Mẹ Việt Nam yêu dấu của tụi mình!

 

Thơ tình mùa thu

 

Nếu có thể thêm một lần khờ dại

Vị tình yêu ngọt lịm bờ môi.

Nếu có thể một lần trở lại

Hồn đê mê và tim hát thành lời.

 

Nếu có thể xin một lần rạo rực

Trăng hẹn hò cũng e ấp lời yêu.

Tình em trao ngọc ngà thánh thiện

Lối yêu xưa hoa khế rụng ngập chiều.

 

Nếu có thể xin đừng hối tiếc

Tình muôn đời đuổi bắt, ú tim

Một thời hồn đắm trong mắt biếc

Tóc màu mây ta còn mãi đi tìm.

 

Tự bao giờ tình đâu khiên cưỡng

Nằm bên người, hồn lạc bến đâu đâu.

Có lẽ nào tình muôn đời vẫn vậy

Tình trái ngang, muôn thuở tình đau.

Đ.N.H