Thơ tôi nghèn nghẹn ngỏ lời ca dao – Thơ Xuân Trường

429

Nhà thơ Xuân Trường  

 

Bên trong tháp Cánh Tiên 

Mấy vòng bên trong tháp Cánh Tiên

Tôi nghe tiếng gạch kết chặc vào nhau

Để chống chọi với sự lạnh lùng của thời gian

Và tiếng cười trong veo của HuyềnTrân tháng ngày Hoàng Hậu

Khúc khích đâu đây, đến rờn rợn quanh mình

Bụi thời gian vẫn lấp chưa đầy dấu chân lịch sử

Mùi hương xiêm áo theo chồng về Chiêm Quốc như mới hôm qua

Nhìn tháp nguy nga mà nữ tính vô cùng

Đây là quà tặng của Vua Chế Mân cho Huyền Trân sau sính lễ Châu Ô Châu Lý

Mà dặm dài quang gánh những ca dao

Tôi nghe tiếng nhạc xưa đệm theo bước chân Chiêm nữ

Mà phiêu bồng mình vào cõi tháp cõi người

Tôi yên lặng nghe tiếng ba Thành xưa

Trùng lên nhau những huy hoàng nỗi khổ đau bình yên trong đất

Mênh mông vô cùng bên trong Tháp Cánh Tiên

*Ba Thành xưa: Thành Đồ Bàn, Thành Hoàng Đế và Thành Bình Định

                                   

Tháp đôi

Không biết hai tháp đứng bên nhau tự ngày tháng năm nào?

Nhưng nó đã ghi dấu ấn vào tôi từ ngày cùng em đến đó!

Dáng uy nghi trầm mặc đến lạnh lùng tôi vào cổ tích – xa xưa

Như có tiếng thì thầm của gạch đá chống chọi với thời gian

Nhìn cỏ cây trên đỉnh tháp như đang phất phơ tôi vào cõi phiêu bồng

Có viên gạch nào đã rơi vào tuổi học trò ngày xưa cho tôi nhớ em

Quy Nhơn đẹp lắm những hoàng hôn mùa hạ

Quy Nhơn nhớ lắm những mùa thu đỉnh tháp có mây bay!

Quy Nhơn kín đáo lắm những mùa mưa có tháp có núi có biển có đầm

Tôi và em có tuổi học trò trong Quy Nhơn kỷ niệm bao mùa tháp

Rồi lớn lên mỗi đứa mỗi phương trời, rồi cách biệt đại dương, vời vợi

Năm mươi tám năm rồi chiều nay tôi trở lại

Tháp Đôi đã gìa thêm cho Quy Nhơn trẻ ra giữa muôn ngàn khách đến

Bao nhịp đời đang vội vả bôn ba, nô nức phố phường xa rộng

Chiều độc hành qua xóm núi sân Ga, lòng neo lại bao chuyến tàu đi đến

Bâng khuâng tôi – đời là chia ly – gặp gỡ ấy mà!

Tôi nhìn Tháp Đôi thủy chung đến thế

Tháp đôi đang im lìm nghe người lẽ đôi

       

Chiều Cần Thơ

(Quý tặng Liên Chi)

Trời mây sông mước Ninh Kiều

Thêm tôi – em nữa thành chiều Cần Thơ

Lục bình lưu lạc bơ vơ

Vin câu thơ nối đôi bờ phù sa

Tàu thuyền xuôi ngược người ta

Con sông nhăn mặt thật thà ngàn năm

Chảy nắng mưa chảy khyết rằm

Chảy bao câu lý dịu dằm vào tôi

Tựa chiều ngồi ngắm sông trôi

Trái tim – rạo rực – bồi hồi – sang em

Chỉ trong giấy phút êm đềm

Mà sao hạnh phúc nhân lên bao lần

Xuống xe rồi đứng bâng khuâng…

Em dìu tôi – đến hai lần – xuống xe

Đất trời như cũng lắng nghe

Hoàng hôn chết điếng giữa se se lòng

Nào đâu tôi dám đợi mong!

Mà sao nỗi nhớ lòng vòng Cần Thơ?

Rồi đây đến biết bao giờ

Phút giây hạnh phúc bất ngờ từ em

Chợt trong hư ảo bồng bềnh

Lắng nghe sông nước bắt đền chiều xưa

Heo may nhè nhẹ mưa mưa

Vô tình em đã bỏ thừa lòng tôi

Để rồi từ ấy sông ơi

Thơ tôi nghèn nghẹn ngỏ lời ca dao

Đôi lần vụng dại ước ao

Có đâu tái ngộ lần nào mà mong?

Gửi chiều vào mắt em trong

Buồn xưa một nỗi long đong gửi chiều

X.T