Xuân ấm Tây Ninh – Chùm thơ Tịnh Bình

83

(Vanchuongphuongnam.vn) – Chẳng vàng hoa cải đâu em/ Tây Ninh xuân ấm khói nhen bếp hồng…

Xuân ấm Tây Ninh

 

Chẳng vàng hoa cải đâu em

Tây Ninh xuân ấm khói nhen bếp hồng

Từng đàn én lượn thong dong

Cao su thay lá lộc non đâm chồi

 

Núi Bà chở áng mây trôi

Du xuân lữ khách bồi hồi non thiêng

Tình quê chân chất thật hiền

Dẫu đi khắp nẻo trăm miền vẫn thương

 

Dẻo mềm bánh tráng phơi sương

Quà xuân muối mặn vấn vương cay gừng

Chẳng đào phai với bánh chưng

Quê mình bánh tét rưng rưng mai vàng

 

Chúc mùa xuân mới vui an

Rằm giêng chợ lá rộn ràng bán mua

Chẳng lời mặc cả hơn thua

Tây Ninh xuân ấm bỏ bùa lòng ai…

 

Hoa rụng bên thềm xuân

 

Sương chiều rã mộng phù hư

Trăng đêm theo lối chân như tìm về

Lục trần ngũ dục bùa mê

Tâm thân rời rã nhiêu khê tháng ngày

 

Trăm năm giấc mộng trần ai

Bao nhiêu vinh nhục đắng cay vở tuồng

Ta về ôm lấy chữ buông

Vịn câu vô ngã không buồn không vui

 

Dòng đời nước chảy về xuôi

Đường tu lặng lẽ bùi ngùi lối riêng

Cành tâm vượn khỉ luyên thuyên

Há đâu phải dễ lặng yên gương hồ

 

Về đâu hoa đốm hư vô

Đông qua xuân đến cành khô lại cười

Pháp thân bất diệt tinh khôi

Thềm xuân rụng đóa hoa rơi năm nào…

 

Xuân tinh khôi

 

Lấp lánh ánh nhìn từ đôi mắt của mùa xuân

Trong khu vườn thơm mùi nắng mới

Lũ gió tinh nghịch lăn tròn trên đám cỏ

Vỡ giọt sương những rung động khẽ khàng

 

Nở âm thầm vài bông hoa không biết tên

Dây thường xuân trườn mãi vòm xanh không mệt mỏi

Dường như mùa xuân đang lan bất tận

Trong khoảnh khắc mường tượng của một ai đó

 

Khước từ những chiều vàng rực rỡ

Gối đầu lên giấc mơ phù sa đồng bãi

Dáo dác tìm xuân cánh én tách bầy bay lạc

Mênh mang chân trời

Vô định đường hướng

Có hay không

Ánh mắt bao dung

Tình xuân độ lượng khôn cùng

 

Tự hỏi mình làm sao phủi hết ưu phiền

Những cung đường gió bụi

Cỏ khô và nắng cháy

Ngược lối hoang vu chai sạn bàn chân mỏi

Ước trở về làm bầy trẻ nhỏ

Ùa vào lòng xuân tinh khôi…

T.B