Bội thực nắng – Chùm thơ Võ Văn Thọ

537

(Vanchuongphuongnam.vn) – Nắng như thiêu đốt bóng hình/ Còn không nhựa sống lung linh sắc màu/ Lá cây sắp đã úa nhàu/Mong mưa rụng xuống trao nhau tình hồng…

Nhà thơ Võ Văn Thọ

Bội thực nắng

 

Từ bình minh đến hoàng hôn

Nắng tràn khe lá, nắng giòn bê tông

Nắng như nhuộm chín sen hồng

Khát mưa tắm mát cánh đồng hè thu

 

Mong mưa làm mát gió ru

Cho thanh giọng hót tiếng cu trong lành

Mưa cho cây lá tươi xanh

Dòng sông con nước ngọt lành bến mơ

 

Xin cho mưa xuống vườn thơ

Chút tình còn lại mong chờ người thương

Cho đồng xanh lúa ngát hương

Con đường dịu mát vấn vương mắt tình

 

Nắng như thiêu đốt bóng hình

Còn không nhựa sống lung linh sắc màu

Lá cây sắp đã úa nhàu

Mong mưa rụng xuống trao nhau tình hồng…

 

Lũy tre xanh

 

Quê nhà có lũy tre xanh

Vít cong sợi nhớ trên cành đong đưa

Tre thân thuộc với sớm trưa

Tre dang tay đón nắng mưa bốn mùa

 

Tuổi thơ còn nhớ vui đùa

Lũy tre bóng mát, gió lùa tóc bay

Tháng ngày tre chẳng đổi thay

Kẽo cà, kẽo kẹt mà say đắm tình

 

Trong tre có cả bóng hình

Làng quê giếng nước…lung linh trăng vàng

Quê hương mãi đẹp vô ngàn

Tình yêu quê kiểng xóm làng ngát hương

 

Xa thì nhớ, gần thì thương

Tiếng chim vang vọng, giọt sương ru hời

Tre xanh xanh mãi đất trời

À ơi! Lưu nhớ nụ cười tuổi thơ…

 

Tìm lại ngày xưa

 

Tôi về tìm lại ngày xưa

Cái ngày hai đứa nhìn chưa thỏa lòng

Thẹn thùng nên cứ thầm mong

Rằng em hiểu được tình trong mắt buồn!?

 

Ngày mưa ướt cánh chuồn chuồn

Em ngồi may áo thả hồn ước mơ

Nhìn em như hóa dại khờ

Giá như có được… xin chờ trăm năm

 

Lung linh như ánh trăng rằm

Đẹp xinh, duyên dáng rất đằm thắm quê

Nhìn em! Em bỏ bùa mê?

Đành chôn nỗi nhớ tái tê tim này

 

Theo trâu cày cuốc tháng ngày

Nên đâu dám ngỏ tình say chòng chành

Em như hoa, bướm trên cành

Từ xa lén ngắm nên đành để bay

 

Bao đêm nửa tỉnh, nửa say

Trong mơ thấy được nắm tay bóng hình

Tỉnh mộng bỗng chợt giật mình

Bàn tay lạc lõng, nên tình trống huơ…

 

V.V.T