Dương Phượng Toại – Chấm vào nét cuối giấc mơ

78

Tranh minh họa – Tác giả: Thái Vĩnh Thành

 

Đắm say

Đêm đêm

Những cặp tình nhân muôn thuở

Sánh vai thì thầm trong vũ trụ

Giữa xanh tươi trời đất cỏ cây.

Ngất ngây

Những vì sao sóng đôi

Đường xa dặm thẳm

Trong lớp bụi vàng.

Bức gấm xông hương mối tình không tuổi.

 

Phút đắm đuối

Chàng nhạc sĩ si mê mùa đông Hà Nội

Bước liêu xiêu không nhớ nổi con đường

Chàng thi sĩ bên bờ Đại Tây Dương

Yêu đất nước kiêu sa hồn thiếu nữ

Sẵn sàng chết cho ngôn từ bất tử:

“Mùi hôi nách của nàng

Thơm hơn cả bánh Thánh!” (*)

Lửa tình yêu thắp sáng cả hoàn cầu!

 

Vì yêu nhau

Tất cả các cặp tình nhân

Bước vào ngôi đền truyền thuyết

Khi yêu em ta cũng chẳng cần biết

Bước chân mình lưu lạc nơi đâu

Phút đắm say, ngã xuống dòng sâu

Vịn đổ ngực trăng, thành kẻ có tội

Ta cam chịu dẫu phong trần mưa xối

Treo lại vầng trăng ngự giữa nhân gian!                                                                     

                                                   14-2-2009

(*) Câu thơ của một nhà thơ Mỹ-La tinh

 

 

Tự nhiên

Mầm phôi không thể ủ lâu trong hạt

Chồi non không ẩn mãi trong cây

Giọt nước không mãi hoà trong vũng

Con chim bay tự tách khỏi bầy.

 

Ngọn lửa không chịu nổi sự âm ỉ

Khi giá lạnh về tràn xuống tái tê

Hạt bụi không nằm yên mặt tủ

Đến ngày kia chiếc giẻ sẽ lau đi.

 

Mặt trời lặn để sớm mai lại mọc

Gió lặng thầm cho đời tích giông mưa

Hạt cát nơi ruột trai thành viên ngọc

Bởi đại dương lắng đáy tự bao giờ.

 

Đó là điều tự nhiên từ hiện thực

Đâu vô tri chết lặng giữa âm thầm.

Ta gặp nhau như hẹn từ kiếp trước

Dẫu nặng lòng ôm một khối phù vân.

 

Đoản khúc mùa hạ

Mùa hạ ơi
Vừa xanh màu chùm khế
Cây bút vẽ
Chưa kịp chấm vào nét cuối giấc mơ
Em thẫn thờ
Nắng đã nhuốm vàng một mảng hanh hao.
 
Áo trắng chưa khô màu mắt
Sau cơn mưa rào
Em còn đứng đợi.

Mùa hạ hỡi
Mây vội về đâu?
Sao anh không tới?
Đừng để nét thu buồn
Buông xõa cả hoàng hôn!

D.P.T