Jos Nhật Quang và chùm thơ Tóc thu bay

Ảnh minh họa. Nguồn internet

 

Lòng chơi vơi tựa lá vàng rơi 

Hoàng hôn rơi, mưa về trong nỗi nhớ

Cánh lá vàng lác đác giữa chơi vơi

Thời gian trôi hằn in trên dốc đời

Hồn lạc lõng giữa mây mù sương khói

Phố hoang vắng gợi về bao kỷ niệm…

Bóng hình em mờ mịt tựa mây tan

Lòng hắt hiu, chông chênh miền khao khát

Hồn ngẩn ngơ nghe xác lá rơi tàn

Mảnh trăng thề có còn soi bến hẹn

Đêm gợi buồn, ôm ấp một vòng tay

Ta thao thức…giữa dòng trôi vô định

Khúc tình ca còn vọng mãi canh dài

Rồi một mai Thu tàn trên lối cũ

Đông vương sầu dã quỳ lạnh trong sương

Ta âm thầm nghe muôn chiều gió rủ

Gọi tên em, lòng ray rứt buồn vương.

Tóc Thu Bay

Gió Thu thoảng quyện tóc mây

Vàng thơm vạt nắng đong đầy mắt ai

Lối hoa vương nhẹ gót hài

Hương mềm vai lụa, trang đài dáng xưa

Nhịp trôi mây ấm gọi mùa

Rơi  nghiêng cánh lá nghe vừa Thu sang

Mắt em còn đắm trăng vàng

Bờ môi ngoan nở hồng nhan đợi chờ

Tóc Thu bay giữa mộng mơ

Hồn ta vướng víu giữa bờ tình sâu

Chiều xanh trổ đóa nhiệm mầu

Vẽ đôi cánh bướm tô màu hoa yêu.

Hương Trà Bảo Lộc

Sớm thu phiến gió la đà

Tiếng chim rơi vội hiên nhà lời thương

Bảo Lộc thấp thóang đồi sương

Trà thơm sóng sánh ấm vương lòng người

Hiên thu vàng đóa cúc ngời

Quyện hương trầm mặc môi cười ngày xanh

Hoe vàng vạt nắng mong manh

Trong veo hứng giọt mộng lành vào thơ

Tan sương mây thoảng xa mờ

Trà thơm Bảo Lộc hương mơ ấm ngày.

Jos Nhật Quang