Mùa thu cho bối rối  – Thơ Nguyễn Tuyển 

1126

Tác giả Nguyễn Tuyển 

 

Mùa Thu em 

ta đánh rơi nỗi nhớ 

bên thềm mùa thu – em 

mùa thu cho bối rối 

chút heo may ngọt mềm 

 

ta đánh rơi nỗi nhớ 

bên bờ một sớm mai 

sớm mai vàng trong mắt 

nắng cười, gió ngất ngây

 

ta mơ làn tóc rối 

ta thèm một vòng tay 

phiến môi mềm nóng hổi 

mặn nồng và đắm say

 

ta yêu con đường nhỏ 

nhẹ nhàng bước em qua 

ta hờn ghen với cỏ 

mơn man em – lụa là 

 

em mang mùa thu đến 

nồng nàn những hương thơm 

mùa ngọt ngào tinh khiết 

ta lâng lâng trong hồn 

 

ta đánh rơi nỗi nhớ 

giữa mùa Thu mưa bay…

 

Bốn mùa giăng kín hoa đăng 

Bây chừ tháng mấy rồi hỡi em*

Khi yêu nhau ta quên ngày quên tháng 

Quên cả không gian, chỉ thấy mùa lãng đãng 

Ai trút màu vàng nhuộm nhớ lên cây 

 

Bây chừ tháng mấy rồi hỡi em 

Ta chỉ thấy heo may về trên phố 

Em hong tóc lặng thầm bên ô cửa 

Để rối lòng theo làn gió bâng quơ

 

Bây chừ tháng mấy rồi hỡi em 

Ngày mưa xa, giọt buồn lăn lên mắt 

Em lưu đày ta vào miền hư thực 

Bên hiên chiều ta thành gã ngây ngô 

 

Tháng mấy bây chừ có nghĩa chi em 

Ta luôn mơ bốn mùa đều thơm ngát 

Anh nâng phím đàn, em ngân khúc hát 

Lối ta về giăng kín hoa đăng…

 

Tháng mấy với mình đều vô nghĩa phải không em ???

N.T

(*) lời ca từ trong bài hát của Từ Công Phụng