Nguyễn An Bình – Chùm thơ dự thi qua vòng sơ khảo

1241

NGUYỄN AN BÌNH

 

KHI QUA SÔNG GÀNH HÀO

 

Qua Gành Hào chờ con nước lớn

Lang thang tìm lại bến phà xưa

An Phúc, Cái Méc, Hai Hạt – Chòi Mòi, Thầy Ký…

Những bến phà một thời cùng tôi trở thành tri kỷ

Lớn lên cùng cây đước cây tràm chen nhau xanh bờ tốt bãi

Theo bao mùa nước lớn nước ròng

Theo bao mùa chai sạn long đong

Vết bùn đen lấm láp nào níu dấu chân người

Theo ghe thương hồ lang bạt bỏ sông thương

Con cá lội ngược dòng ra biển.

*

Đêm Gành Hào chơ vơ tĩnh lặng

Tay chạm ly đế cay nồng

Thấy hồn mình bập bềnh trên sóng nước mênh mông

Đâu tiếng đàn kìm thánh thót bên sông

Mơ hồ vẳng bên tai khúc hát ngày xưa

“Nửa đêm ai hát lên câu Hoài Lang

Vầng trăng nghiêng xuống trên vạt rừng tràm”*

Đứng bên nầy con sông quê

Lòng bỗng dưng bật khóc.

*

Người xa xứ xuôi về phương Nam

Con sông Tiền sông Hậu hằn trên lưng phai nhạt

Hành trang nhẹ tênh

Chỉ mang câu nhân nghĩa cho riêng mình

Cùng bài Dạ Cổ ngấm sâu vào tim óc

Ký ức mơ hồ theo hò xự xang xê cống

Phận người nổi trôi trong tiếng nguyệt cầm

Cùng điệu lý cây khế, lý mù u, bông sen, bông lựu…

Tắm mát tâm hồn

Bằng những giai điệu thiệt thà quê hương.

*

Khi qua Gành Hào

Lắng nghe dưới chân cầu nước đi mải miết

Cánh bèo lưu lạc người trôi dạt chân trời

Có mang theo câu “Gừng cay muối mặn”

Gió biển mặn ngàn đời không nói được

Tôi còn đó bao nhiêu điều chưa kể hết

Lòng chợt thèm nghe

Người bên trời hát lại khúc Hoài Lang.

10/3/2024

________________________

*Trong ca khúc “Đêm Bạc Liêu nghe điệu Hoài Lang” của nhạc sĩ Vũ Đức Sao Biển

 

 

ĐÊM BẠC LIÊU ÂM VỌNG TIẾNG ĐÀN KÌM

       *Viết trước khu lưu niệm nghệ thuật Đờn ca tài tử

                             Nam bộ và nhạc sĩ Cao Văn Lầu

1-

Đêm Bạc Liêu thời khắc diệu huyền

Ta đứng trước đài tre – sừng sững dáng cây đàn kìm cách điệu

Ai hiểu được lòng mình

Hồn từ lâu trôi dạt theo điệu hò phương Nam

Theo tiếng đàn bầu đàn tranh đàn nguyệt

Dặt dìu cùng nhịp gõ song loan

Từng phiến đá xanh giữa đất trời vời vợi

Tình cố thổ ẩn trong từng thớ đá

Ngọc trầm tích đời người

Hoa chờ đợi giây phút hiển linh

Người xưa giờ ở đâu

Cánh hạc bay qua muôn trùng sông núi

Có còn gieo hạt phù sa ở lại

Nuôi cây đước cây tràm giữ rừng giữ đất

Cho tiếng đàn kìm

Thánh thót mãi đêm trăng.

 

2-

Đêm Bạc Liêu lung linh sương khói

Ta thả mình trôi theo bóng nguyệt cầm lênh đênh sóng nước

Rung theo từng giọt đàn kìm – theo ngón đàn tài tử

Theo bao phận người nổi trôi mảnh đời lữ thứ

Lau lách bụi bờ đầu sông cuối bãi

Chở theo tâm tình người nhạc sĩ tài hoa

Hò xự xang… khảy khúc nhạc lòng

“Từ là từ phu tướng

Báu kiếm sắc phán lên đàng…”*

Tình chàng ý thiếp

Ai nỡ cách ngăn hẹn ước

Trăm năm còn thắm tươi lời non nước

Nặng tình người – nhân nghĩa đất phương Nam

Đêm chưa tàn tiệc rượu

Lỡ chạm phím tơ đồng

Âm vọng một tiếng đàn

Vàng lạnh dưới ánh trăng tan.

___________________________

*Hai câu đầu trong bài Dạ Cổ Hoài Lang của nhạc sĩ Cao Văn Lầu.

 

 

CHIẾC ÁO CŨ ẤM BÀN TAY MẸ VÁ

        *Thanh minh về thăm mộ mẹ bên vàm kênh sông Hậu

 

Hình như…

Hình như một mảng trời chiều

Chùng chình ráng đỏ khi diều đứt dây

Vàm sông ngọn gió lắt lay

Trôi qua ký ức – Một ngày không quên.

 

Vàng hơn hoa cúc ngoài hiên

Tơ trời sao dệt – Nỗi niềm mẹ tôi.

Áo xưa đường chỉ tay người

Áp vào lồng ngực nhớ lời ru xưa.

 

Đi trong nắng – Về theo mưa

Bên sông tiếng gáy gà trưa đượm buồn

Tôi về… tạ lỗi con đường

Bao năm bến lạ thành phường vong ân.

 

Lần khân hai chữ nghĩa nhân

Cánh chuồn chuồn chớp mỏng tang ngõ về

Câu hò điệu lý tình quê

Ngọt dòng sông Hậu vỗ về trước sau.

 

Bao giờ…

Bao giờ trời đổ mưa ngâu

Mẹ về đứng đợi bên cầu chiêm bao

Tuổi thơ tôi – Tự thuở nào

Lớn trong chiếc áo vá nhàu mẹ may.

 

Thơm bãi mía – ngọt nương khoai

Xiết bao âu yếm bàn tay ân tình

Cầu tre đứt nối bờ kinh

Cánh cò về núi một mình buồn tênh.

 

Ca dao mẹ dỗ rất hiền

Sao tôi nỡ bỏ bên hiên nhà người

Đi cuối đất – Tìm cùng trời

Hoa cau bung nụ hát lời yêu con.

 

Giấu lòng ăn trái sung non

Chát đau da thịt gậm mòn lòng thôi

Áo xưa vẫn ấm… tay người

Còn thương miếng vá ngậm ngùi lòng tôi.

 

N.A.B

Nguồn VC TPHCM