Thương từ em bước chân đi – Thơ Nhật Chiêu

677

(Vanchuongphuongnam.vn) – Học giả, nhà thơ Nhật Chiêu dành cả đời cho một việc là nghiên cứu – đi tìm vẻ đẹp văn chương, trong đó Truyện Kiều là một trong những thế giới mà ông say mê. Ông đã giảng Kiều suốt mấy mươi năm qua nhưng mỗi lần giảng là một lần khơi mở bí ẩn thế giới Kiều. Nhiều người từng nói, nhờ những buổi nói chuyện của Nhật Chiêu mà người ta mới nhìn thấy vẻ đẹp lung linh của Truyện Kiều và sự tài tình của Nguyễn Du. Lấy cảm hứng từ Kiều, nhà thơ Nhật Chiêu sáng tác những vần thơ mà ông gọi là Lục Bát Tán Hoa như để hiểu và yêu thương tận lòng. Văn Chương Phương Nam xin hân hạnh giới thiệu cùng bạn đọc chùm thơ mới của ông.

Nhà thơ, học giả Nhật Chiêu

 

Mặt nào là ta

Đem mình gieo xuống

sông ơi

mà sông có rửa

tội người xót xa

mặt này hay mặt nào Ta

triều đâu điên đảo bao la

bốn phương mây trắng không nhà

đem mình gieo xuống

mình ta tội đời

 

Nước ơi

Trời hỡi

Từ ơi

mặt nào trời nước

đang soi hỡi Kiều

Tự mình giết hại tình yêu

 

 

Thương từ em bước chân đi 

Lạnh rồi

ngực ái môi ân

em nghe

sa mạc lan dần

vào trong

đêm cầm em

buốt hư không

bánh xe vận mệnh

lăn vòng

gió mùa thu

tuyết mùa đông

bóng trăng tà cũng não lòng

mà đưa thân gái

băng dòng sử thi

 

Thương từ em bước chân đi

niềm yêu nỗi chết

lạ gì bóng em

trăng tà

thở tận sương đêm

bước em lãng đãng

Một Huyền Nữ Đi

 

 

Hát ru cây sậy 

Ta là

cây sậy thế thôi

để ngân tiếng sáo

mà chơi sau này

 

Em thì

một thoáng mưa bay

hay là

vạt áo nắng mai

có khi

một khe suối gầy

hát ru cây sậy

mà say bóng hình

 

Thế gian

không thể tan mình

chìm trong

bóng tối u minh

 

hát đi

thương khúc ân tình

hát đi

 

 

Từ bi em bước chân ra 

Từ đêm

ta sẽ Bước Ra

bởi trông thấy một

đường xa trước mình

một lần nữa

lại phiêu linh

cỏ bồng

lần nữa lướt tình

vẫn trong gió bụi

đưa hình hài qua

 

Liều mình

em lại Bước Ra

Buồn ơi lại dựng

sơn hà em đi

một lần nữa

nát xuân thì

trăng tà

ngậm nửa

trà mi

uống ly đắng nữa

thôi thì chia xa

 

Từ bi em Bước chân Ra

 

 

Tâm vô chủ ấy

                Sẵn thây vô chủ bên sông

               đem vào để đó lận sòng ai hay

(Truyện Kiều)

Ném vào lửa

một thây ma

thây vô chủ ấy

thành ra

lận song

 

Mười lăm năm

tắm bụi hồng

dòng sông qua chết

khơi trong

tâm linh vô chủ

phiêu bồng

với thơ

tự do mà vớt đêm mơ

em ơi chơi với

vô bờ của thương

bình thường

tâm

hát trùng dương

tự do mình trở về nguồn

 

Tâm vô chủ ấy

như đường bay

chim

vẫn là

chơi với lặng im

N.C