Trần Đức Tín – Cây bút trẻ và dòng thơ lạ

913

 

Tác giả Trần Đức Tín

Từ 0 đến 4.0

 tôi vẽ màu tôi 
màu 4.0
màn hình co quặm 
dáng người khom khom 
tàn tro đôi mắt 
soi qua ảo ảnh thấy mình chớp đỏ 
le lói 
lụi 
viết dòng nhật kí 
copy từ lý lẽ 4.0
ngón tay cái nhấn nháy 
vài kí tự cợt cười 
chạy lướt qua nhau 
đuổi bóng 
dòng status 
ám ảnh 
nỗi buồn 4.0
cắt cớ 
mà lay lắt cõi người đến mênh mông.

Bình Dương, 12/2018

 

Người đàn bà ngồi khâu lại vết thương

 người đàn bà ngồi khâu lại vết thương
sau cuộc cãi vả
sắp xếp căn nhà tâm khảm
u ám cơn giông
những mảnh kí ức rơi
gãy gập
cô đối diện với tường trắng
vệt vôi nhầy nhụa như nước mắt
loảng xoảng
một giọt
sân ga vắng người cùng bó dã quỳ hò hẹn
nụ hôn sâu đến độ chạm vỡ sự cô đơn
nấc nhẹ bờ vai mảnh khảnh
nụ hôn biết buồn từ đó
cho những chuyến tàu đi qua
một giọt
chòng chành áo cưới tinh khôi
cô dâu vừa khui hộp trầu cau
điệu ca man mác rãi khắp đường đưa dâu
nụ cười rạng rỡ toả hương
nụ cười biết buồn từ đó
một giọt
người mẹ trẻ ngồi tập ru ầu ơ
con sáo sậu đỏ mắt quay đi
“má ơi đừng gả con xa”
lời ru tím bầm chiều rơm rạ
chạy tất tả quãng đồng
rồi ra đứng ngõ sau
lời ru biết buồn từ đó
một giọt
mùi bia quện chặt căn phòng
dí bẹp hạnh phúc vợ chồng
cái tát của thằng say rượu
đau đến tím màu yêu
hạnh phúc biết buồn từ đó
một giọt
cái vali sờn chứa vài bộ quần áo cũ
văng ra đường theo mem rượu
nhão nhoẹt chuyến đò cô qua
tất tưởi dáng đi cúi thấp
bế bồng yêu thương qua cổng chợ
yêu thương biết buồn từ đó
một giọt
người đàn bà ngồi lại sau cuộc cãi vả
sắp nước mắt theo dòng
lời ru hắt bến sông
giọt nào ở lại giọt nào chia đôi
một giọt…

12/2018

 

 Dạ khúc lãng quên

tôi có một dạ khúc
dạ khúc lãng quên
ngân nga bằng âm vọng đứt quãng của tuổi trẻ
người ta ví thanh xuân như cơn mưa rào
nhưng đâu đó vẫn ầm ào thác lũ
dạ khúc
choàng áo vàng rực của mặt trời sững nắng
sao đau bặt buồn qua nốt ngấn hoàng hôn
cũng tình tự bao mùa xuân ửng mọng
lại phảng phất lam khói đồng ai củi lửa hong lên
dạ khúc
hôm nay xanh rêu màu lam lũ
rạ rơm nướng mình theo cánh bướm chao nghiêng
dạ khúc với đêm
nhọc nhòa nấc nghẹn
rồi lại mủi lòng ngồi khỏa nước nhớ sông
dạ khúc đa mang
dạ khúc miên trường
mang nỗi nhớ thiên di
qua đồng chiều
ngập ngừng rơi ráng nắng
qua đất hạn
soi bóng nứt vết chân
qua gang tay
bỗng nhớ ngày nhớ tháng
rồi
mình có là mình trong dạ khúc
dạ khúc man di
dạ khúc không hé nửa lời
mà đau đến bên bồi bên lỡ
dạ khúc đưa nôi
dạ khúc thập tự
dạ khúc gục đầu tạ lỗi với mông mênh.
12/2018
Khét