Trần Hà Yên uống cạn chiều vẫn khát

464

27.11.2017-18:30

MIỀN ẤU THƠ

 

Chiều nay lòng nghe gió

Thổi về miền ấu thơ

Một thời đẹp như mơ

Một thời trôi đi mãi

 

Ôi cái thuở khờ dại

Chơi đánh chắt đánh chuyền

Miệng cười nói huyên thuyên

Cùng bạn bè trang lứa

Chân chim nhanh như gió

Trèo hái sấu bên đường

Hồ Hoàn Kiếm thân thương

Bắt ve sầu tháng hạ

 

Chẳng cần quen hay lạ

Mua bánh đúc bánh đa

Cô bác ở quê ra

Bán hàng rong trên phố

Con sông Hồng sóng đỏ

Cuồn cuộn dòng phù sa

Đền Ghềnh bước ta qua

Gió đồng quê thơm mát

 

Bạn bè xưa phiêu bạt

Có còn nhớ nhau không

Lòng ta vẫn chờ mong

Hội ngộ miền thơ ấu

 

 

CHỐN XƯA

 

Con đường xưa lá đổ

Bên hồ Tây chiều sương

Cây xơ xác lá mềm

Rụng rơi bên phố vắng

 

Những bước chân thầm lặng

Đưa ta về chốn xưa

Trong chiều vắng cơn mưa

Lạnh buốt hồn ta mãi

 

Bao nhớ thương còn lại

Của ngày cũ quay về

Nghe trong gió mải mê

Tình yêu xưa thầm nhắc

 

Con đường dài trước mặt

Cứ hun hút tháng năm

Để ghế đá kia nằm

Chơ vơ trong chiều nắng!

 

 

CÀ PHÊ CHIỀU

 

Ly cà phê chiều đắng

Ta uống cạn trời mây

Nụ cười và ánh mắt

Chếnh choáng như rượu say

 

Ta buồn người có hay

Ta đau riêng ta biết

Dẫu trái tim tha thiết

Chẳng thể gần được nhau

 

Thời gian trôi qua mau

Yêu thương như ngọn gió

Và mùa đông bỏ ngỏ

Hương ân tình lãng du

 

Cà phê đắng thiên thu

Uống cạn chiều vẫn khát

Nụ cười và ánh mắt

Mơ màng áng mây trôi!

Tác giả Trần Hà Yên

 

 

CON ĐƯỜNG TA QUA

 

Con đường này hai đứa đã đi qua

Mỗi hoàng hôn trong nắng dần lịm tắt

Để chiều nay nghe buồn cay đôi mắt

Xa anh rồi bờ cỏ dại hoang vu

 

Trời bây giờ như không nắng âm u

Mây cũng theo cơn gió nào đi mất

Chỉ còn em và tình yêu chân thật

Ở lại đây trong chiều vắng đơn côi

 

Con đường này chỉ còn lại em thôi

Lầm lũi đi không còn anh song bước

Khi đã yêu người ta đâu biết được

Một mai kia mình lại phải chia li

 

Nắng bây giờ trong chiều vắng em đi

Cũng nhạt nhòa không còn mang hơi ấm

Chỉ còn nghe trong không gian thấm đậm

Lời yêu thương anh đã nói ngày qua!

 

 

NGƯỜI ĐÀN BÀ TRONG BÓNG TỐI NGÔI NHÀ

 

Người đàn bà trong bóng tối ngôi nhà

Nghĩ ngợi gì về ngày mai tiếp nối

Thấy ngày dài mà lòng thêm bối rối

Biết nói gì khi người bỏ ra đi?

 

Nhưng chị ơi! Thôi đừng có nghĩ suy

Vì trái tim đàn ông không bao giờ bé nhỏ

Nếu có yêu họ cũng không bày tỏ

Biết thế nào mà buồn nhớ nhiều đêm?

 

Người đàn bà ngồi kia trong bóng tối bậc thềm

Tấm thân gầy run run bờ môi lạnh

Vẫn ước ao người đàn ông bên cạnh

Ôm vai này mà ủ ấm ngày qua!

 

Người đàn bà ngồi kia vẫn mong ước thiết tha

Những đứa con với nụ cười xinh xắn

Nhưng thương sao vì chị không may mắn

Người bỏ đi rồi… giấc mộng vỡ làm đôi!

 

TRẦN HÀ YÊN

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Nguyễn Duy có một miền quê trong đi đứng nói cười

>> Bùi Sim Sim ngày sáo sang sông

>> Nguyên Hồng mơ chi da trắng môi mềm

>> Phạm Trung Tín chợ tình hiu hắt chợ đời xót xa

>> Bùi Nguyễn Trường Kiên yên định cánh chim bằng

>> Võ Văn Pho chờ mai nắng ấm

>> Điệu lý của Đoàn Thị Diễm Thuyên

>> Nguyễn Thị Phương Nam gửi vào khoảng lặng

>> Nguyễn Ngọc Thu ngày xưa thời sinh viên

>> Huỳnh Dũng Nhân gửi miền Trung

>> Trần Xuân An mưa gió lùa xoay thơ bão lũ

>> Bình Địa Mộc mật khẩu mùa đông

>> Ngô Thị Thục Trang tự khúc mùa thu

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC…