Buồn vui lật từng trang xao xác – Thơ Tạ Thanh Lan

152

Nhà thơ Tạ Thanh Lan 


Và thế là, con mưa tháng Sáu 

Tặng H.

Những cơn mưa trong thành phố

Không nói trước cho chúng ta điều gì

Như cách mà chúng ta rời bỏ

Một mảnh tình ngỡ đã cho đi

Những cơn mưa ướt lạnh

Tỏa ra thứ quyền năng không cưỡng nổi

Đâu là không gian đâu là thời gian

Chỉ thấy chúng ta đang trôi

trong dạt dào ký ức có lẽ ảo mờ như nhật thực

Như một lời nói dối rằng những gì đã qua cũng dần khuất lấp

Rẩy run một nụ cười nửa miệng

Lạnh như bóng trăng ướt tàn trong mưa

Những cơn mưa thành phố

Bày trước mắt ta một bóng lưng quen thuộc

một hơi ấm quen thuộc bọc trong lần áo mưa

Tấm lưng ngày nào đã từng là nơi trú ẩn

đã là nơi hoang hoải

Cho những giấc mơ không bao giờ thành sự thật

Ta còn níu giữ gì sau những cơn mưa

Dòng nước từ trời đã tạnh

Lòng mình ấm lại, hay chưa?…

 

Tiệc tàn

Vũ hội của mùa xoay theo những cơn mưa

Gió ngược chiều qua cầu lạnh buốt

Em

tập yêu lấy chính mình bằng một điệu cười rất khác

vơ lấy ký ức như một cái áo phao

Đừng vội nói thương em hay cười cợt ba chuyện tầm phào

Khó khăn lắm mới làm người phụ nữ

yêu nhiều hơn và tha thứ nhiều hơn

Em chẳng có gì, ngoài niềm kiêu hãnh

Luôn lớn hơn nỗi tổn thương

Một ngày nào đó ở chiều không gian khác

Thanh xuân chỉ mới bắt đầu

Buồn vui lật từng trang xao xác

Chẳng có bóng anh đâu

Thế nên, đừng nói câu chuyện suốt đời

Dẫu chúng mình phủ lên nhau bằng ngàn yêu thương

chỉ trong vài khoảnh khắc

Đừng vội kể lại điều gì, cũng đừng làm tan nát

một vài mảnh nhỏ trong nhau

Xin anh, hãy giữ lấy hơi ấm bàn tay

như linh hồn của bữa tiệc, ánh lửa của đêm đen

Tất cả rồi sẽ trôi qua hết

Chỉ mình em cùng với lúc này.


Thư gửi năm 2040 

Rồi một ngày mình sẽ không thể thích gì làm nấy

Những bước đi cũng cần tay vịn

Ngắm nhìn thế gian qua đôi kính lão

Mà nực cười lúc ấy mình lại có rất nhiều thời gian

Để thèm muốn một cơn gió tung tăng hay một dòng mưa lất phất

Thèm đứng bên hiên ngó trời ngó đất

Thèm với tay ngắt dùm cái lá chực úa vàng

Thèm cúi xuống chỉ đường cho con kiến tìm về tổ

Thèm, được là chính mình, có khi khôn ngoan có khi ngồ ngộ

Chẳng ai buồn trách móc “già rồi mà còn…”

Mình bây giờ, ngược ngạo

Thích uống trà, ngắm hoa

Bày đặt chạy trốn nhân gian

(mà nhân gian nó thèm ngó đến mình)

Ngày nào cũng đến cây ATM thời gian, rút ra một mớ

Mớ này cho cơ quan, mớ kia con, mớ nọ cho chồng, bạn bè gia đình thêm ít nữa

Chết cha, còn đâu cho mình…

Đời có vay có trả

Khi mình đã có dư dả

Thời gian

Để dành cho chính mình

Ngước lên chợt nhận ra

Mất nửa tiếng mới nhìn rõ đâu là hoa đâu là lá

Mất nửa ngày tìm đường cho con kiến về tổ

Ai tội mình đây?

T.T.L