Chờ đợi tháng Tư – Chùm thơ của Nguyễn Minh Đức

879

(Vanchuongphuongnam.vn) Mẹ nói hoa gạo rụng buồn/ Mẹ chờ đợi tháng Tư thương nhớ/ Khi bầy đóm đóm lập loà ngoài cửa/ Chẳng biết mẹ ngẫm ngợi gì mỗi hoàng hôn buông!?

Chờ đợi tháng Tư

 

Mẹ nói hoa gạo rụng buồn

Mẹ chờ đợi tháng Tư thương nhớ

Khi bầy đóm đóm lập loà ngoài cửa

Chẳng biết mẹ ngẫm ngợi gì mỗi hoàng hôn buông!?

 

Chưa năm nào mẹ quên

Mong ngóng tháng Tư trở về như thế

Tháng Tư có gì mà mẹ nén tiếng thở dài dâu bể

Chẳng phải hạt vừng đã gieo vào đồng bãi rồi sao?

 

Chưa bao giờ mẹ quên câu ca dao

Câu ca dao nằm lòng bà hát ru, mẹ hát ru

Đến lượt tôi cũng hát ru và con tôi đã thuộc

Câu ca dao đom đóm bay ra, hoa gạo rụng và tra hạt vừng.

 

Là mẹ nhớ tháng Tư tưởng chừng

Như ai đó đang sắp về ngoài ngõ

Tiếng súng tạm im mà chưa thấy ai gõ cửa

Chỉ vài người đi qua đưa vội vài tấm giấy rồi đi qua…

 

Tháng Tư mẹ đỏ đèn thắp lửa

Bóng những binh đoàn rầm rập tiến quân

Vài tấm giấy mẹ dán phất phơ bay trên xà kèo cột

Mẹ nói những người đang về tạm dừng bước nghỉ chân

 

Những tấm giấy vỗ về tấm lưng ong

Nhuốm tóc mẹ từng sợi đen thành cước bạc

Vỗ nỗi nhớ đêm đêm trước hàng mi cong vón cục

Vỗ lặng im nụ cười ngậm cả tháng Tư đi…!

Ảnh minh họa

Giai điệu gọi mùa

 

Buổi sáng nghe chim ríu rít

Ngoài vườn nhót đỏ hây hây

Đằng đông dựng màn đỏ ối

Tháng Tư đang đến rồi đây

 

Tháng Tư loa kèn xuống phố

Mà nghe chỉ tiếng rao người

Ơ kìa cái tên đến lạ

Loa kèn mà chẳng ai ơi!?

 

Tháng Tư sương vừa thảng thốt

Nhẹ vương một chút rồi rơi

Nhập nhoà bầy đom đóm nhỏ

Gặp nhau đã nhoẻn miệng cười

 

Tháng Tư bà mong nứt áo

Đòng đòng cởi bỏ lá khôn

Vừa rụng bến sông hoa gạo

Đã nghe phơn gió gợi buồn

 

Tháng Tư mẹ ngâm bồ kết

Bên thềm hong tóc đợi trăng

Thầm mừng sắp qua giáp hạt

Trăng nuôi lũ trẻ dung dăng

 

Tháng Tư thăm ngôi mộ cũ

Chiến trường bao nấm tóc xanh

Cha vuốt lại mái đầu bạc

Khóc rung tấm ngực long lanh

 

Tháng năm đi vắng

 

Cửa quên cài then

Bỏ cả tháng năm đi vắng

Vài người viếng thăm vì nhớ tình sâu lắng

Với rừng già tri kỷ ngày tháng chở che nhau

 

Vài nơi ở gần đường lộ

Vài nơi dễ khai thác hái ra tiền

Ngôi nhà không quên đóng cửa cài then

Có hướng dẫn viên miệng cười như hoa diêm dúa

 

Vài nơi nhân cách hoá

Dựng những trận đánh bi hùng

Những con người sống chết dưới mái nhà chung

Mà bỏ quên những âm binh và tiếng côn trùng sên vắt

 

Những chiếc lá trung quân

Chằm lợp uốn cong ngọn khói thành làn sương

Mỏng miên man như tiếng thở khí rừng xanh mát

Những mái trung quân trêu ngươi bất lực chiến tranh

 

Rừng xưa thao thức

Tiếng mọt rừng rau ráu trong khuya

Lá che phận người ngày bom rơi đạn dội

Che cả con mắt tinh đời bằng thấu kính nhìn đêm…

 

Nhớ đóng cửa cài then

Giữ lại rừng như mái nhà một thời che mưa nắng

Đừng quên những chiếc lá trung quân nghĩa tình sâu nặng

Che phận người suốt một cuộc chiến tranh…!

 N.M.Đ