Chùm thơ dự thi của Phạm Quang Tiễn – Hoàng Hải Phương đã qua vòng sơ khảo

63

PHẠM QUANG TIỄN

Rừng đước Mũi Cà Mau

 

Thuở Lạc Long Quân dẫn năm mươi người con xuống bể

Sông Mê Kông chảy vào Việt Nam hóa chín con rồng

Nào ai ngỡ đồng bằng châu thổ

Theo chân người tiến mãi biển Đông.

 

Tôi đang đứng ở địa đầu đất Mũi

Nơi những hạt phù sa đang sinh sôi giữa thăm thẳm biển khơi

Nơi những cây đước non tơ ngoi lên làm cột mốc thiêng liêng đầu tiên của Tổ Quốc

Nghe tim mình thầm hát “Việt Nam ơi!”

 

Giữa bao la biển – trời – mây – nước

Tôi lạc vào màu xanh của đước

Vấp tiếng chim đánh thức cả khu rừng

Sông Cửa Lớn dắt tôi đi mãi tới khôn cùng

 

Nơi đầu sóng, gió gào như súng

Rừng đước nguyên sinh chắn bức thành đồng

Hòn Khoai – Hòn Đá Bạc căng hai đầu cánh nỏ*

Mũi Cà Mau vút tên tiến công.

 

Tôi lên xe, rừng đước nguyên sinh ngoái nhìn thao thiết

Như ánh mắt Mỵ Nương thuở hồng hoang

Cột mốc tọa độ neo trái tim ở lại

Lòng mình theo Mũi Cà Mau tiến mãi hướng Nam!

* Tên hai hòn đảo ngoài khơi thuộc huyện Ngọc Hiển và Trần Văn Thời, tỉnh Cà Mau.

Vườn Quốc gia Mũi Cà Mau

HOÀNG HẢI PHƯƠNG
Lời lãi tình người

 

Em trao cuộc đời cho anh

không bằng cân đếm một lần

mà áng chừng rồi thêm thắt

như nhón một chục trái cây miền Tây

để anh hớn hở có lời

mà nhớ hoài

có nhiêu đâu

để lâu ế cũng zậy

 

Mẹ dặn đi chợ nhớ

đừng lựa xáo trộn nhiều

rau dập trái bầm

chớ mặc cả dìm hàng

Phiên phiến mua rau héo

trái cây chút quắt queo

là phần lời của người bán

Lân la mua giùm người già

bán chút ét cây vườn rau nhà

khép nép ngồi xa rìa chợ

con sẽ truyền năng lượng

tới người cần vực dậy

 

Nghiêm khắc nhưng không chắt bóp

trừ lương cắt thưởng người làm

từng ấy đã khổ quá mà

Cũng đừng láu cá

sa thải công nhân lâu năm lương cao

thay bằng học việc lương bèo bọt

công ty cũng chẳng giàu thêm

khi tự cắn đuôi mình

Gay gắt taxi chạy vòng vòng

nhưng vẫn tip tiền thừa

lái xe chắc bồi rối

lần sau thêm chút thiệt thà

 

Trời Sài Gòn nắng mưa riết rồi quen

gió tràn trề bao mát

phong phanh lãi quá trời

cho đi rồi nhận được

quán ăn đông có người trả hộ

cứ đoán hoài lạ một cái tên

lời lãi tình người hổng tính ra