Chùm thơ Sagyn Berkinalieva (Cộng hòa Kyrgyzstan)

472
(Vanchuongphuongnam.vn) – Nhà thơ Sagyn Berkinalieva: Berkinalieva Sagynbubu Abdysamatovna sinh năm 1974, tại làng Uzgurush, vùng Talas, quận Bakai Ata thuộc nước Cộng hòa Kyrgyzstan. Chị là hội viên Hội Nhà văn Kyrgyzstan. Hội viên Hội Liên hiệp Nhà văn Trung Á và Hiệp hội Sáng tạo Á-Âu và Bắc Mỹ. Tác phẩm của chị đã xuất bản: “Чаң баскан барак” (tạm dịch: “Chiếc lá phủ bụi” (Nhà xuất bản Biyiktik. Kyrgyzstan, 2014); “Асманда бийлеген кыз” (tạm dịch: “Cô gái khiêu vũ trên bầu trời”. Kyrgyzstan, 2019); “Girl Dancing in the Sky” (tạm dịch: “Cô gái khiêu vũ trên bầu trời”. Anh quốc, 2019). Thơ của Sagyn Berkinalieva được chọn trong các tuyển tập in chung tại Kyrgyzstan và một số quốc gia. Chị là trưởng Chi nhánh Trung Á của Hội Nhà văn Bắc Mỹ. Hội viên danh dự của Hiệp hội Nhà văn Ukraina. Đoạt một số giải thưởng văn học: Grand Prix Open Eurasia 2019. Huy chương vàng “Đàn Lia”. Giải Grand Prix, Canada 2021. Giám đốc Liên lục địa Siesart, Barcelona… Thơ của chị được dịch ra 25 thứ tiếng trên thế giới và đăng trên các báo văn học – tạp chí, niên giám Châu Âu.

Mai Văn Phấn dịch từ tiếng Nga

Nhà thơ Sagyn Berkinalieva

 

Tình yêu của tôi

 

Cơn lốc và con ngựa tuyết

Cuốn tôi lên đỉnh núi cao.

Trời xanh, mây trắng bay vào

Sẽ mang tôi đi xa mãi.

 

Xiêm y tôi xin gửi lại

Và rời khỏi cơ thể mình

Biến thành tình yêu lung linh

Phun dòng nước trong trên núi.

 

Thác nước tình yêu dữ dội

Đổ xuống mặt đất khô cằn,

Chan hòa tưới khắp đồng bằng,

Trái tim tràn đầy hy vọng.

 

Ấp ôm thế giới vô tận

Cho ai khao khát tình yêu.

“Ơ này!” – tiếng vang của núi

Từ mỗi trái tim nhà thơ.

 

Mọi người sẽ thấy bất ngờ

Tôi yêu! Tôi là tiếng vọng!   

 

Tbilisi, 3/2021

 

Con đường lên đỉnh

 

Con đường lên đỉnh khó khăn

Đột nhiên lối rẽ tôi băng ngang trời

Đá, hoa anh túc đỏ tươi

Thầm thì hoa bảo dừng nơi đá ngồi

 

Khủng khiếp trong giấc mơ tôi

Bông hoa ấy đến chân rồi héo khô

Bầu trời sụp đổ bất ngờ

Mảnh vỡ tan chảy tôi đưa tay cầm

 

Xung quanh tất cả lặng câm

Đó là giấc mộng tôi cần phải đi

Chống cự liệu có ích gì

Đã thành định mệnh suy bì được chăng?

 

Tôi không khuất phục tim mình

Dù tình yêu vẫn lặng thinh đáp đền

Lòng tôi tín thác dâng lên

Đi trong ánh sáng về miền thương yêu

 

Những bông hoa tuyết yêu kiều

Thành Công chúa giữa rất nhiều hào quang.

 

Tbilisi, 4/2021

 

Những bài thơ chợt đến

 

Trái tim ấm áp lấp đầy

Câu thơ xào xạc như cây lụa hồng

Lạ thay, vải mới, thơm nồng

Anh làm ra mọi phiêu bồng, khổ đau

 

Câu thơ ngắt giữa đêm thâu

Bất ngờ bờm trắng trên đầu sói hoang

Chập chờn khi giấc mơ tan

Thợ săn hay gã mơ màng bất an…

 

Ban mai thơm mát chứa chan

Tứ thơ đọng giữa muôn vàn sương trong

Hân hoan hít thở bầu không

Màn sương lấp lánh giữa dòng đời vui.

        

Tbilisi, 25/6/2021

 

Tình yêu vay mượn

 

Tình yêu, mong đợi điều gì

Trái tim thương tổn mấy khi đáp đền

Thủy chung có ích gì hơn

Càng ngoan cố đợi mỏi mòn đắng cay.

 

Người kia đã bỏ đất này

Tôi cay đắng lắm tháng ngày cách xa

Bạn tôi hy vọng trò đùa

Tình yêu vay mượn sẽ đưa anh về.

 

Này chiếc váy đỏ tôi khoe

Bạn ơi hãy mặc chớ nề của chung

Nhưng tình yêu tôi sáng trong

Không cho phép bạn đồng lòng mượn vay.

 

Để nó thắp sáng đêm ngày

Tình yêu bạn sẽ dâng đầy tứ thơ!

 

Tbilisi, 6/5/2021

 

Xin đừng yêu tôi

 

Xin đừng yêu, tôi xin anh

Tâm tình đáp lại mà thành nỗi đau

Lòng này đóng băng từ lâu

Bởi anh cố ý vò nhàu trái tim

Giữa trời và đất đi tìm

Núi đồi rung chuyển, nổi chìm, ngả nghiêng

Đắm say giọt nước mắt thiêng

Bay lên cao mãi về miền hư vô

Cảm xúc của anh đến giờ

Tệ hơn cả lửa nào ngờ đốt thiêu

Tôi xin van đấy, đừng yêu

Nếu anh cầu chúc mọi điều cho tôi!

 

Không ai trước anh…

 

Chưa ai âu yếm em dịu dàng như vậy, trước anh.

Chúng ta dường như ngưỡng mộ nhau trọn kiếp…

Chúa đã ban cho ta bao tháng ngày hạnh phúc,

Và cũng định sẵn cuộc chia tay bởi lý do nào!

 

Giờ em dành cho anh những bài thơ hay nhất.

Lời yêu thương tựa sao trời bỗng nhiên vụt tắt.

Và em kết những bó hoa từ những câu thơ

Sẽ trao tặng khi anh quay lại chốn mong chờ.

 

Đam mê và gian trá

 

Em đang cô đơn tựa như trong bóng tối,

Ý nghĩ rõ ràng không đến được với em;

Thế giới dường như vô hồn và tàn lụi,

Sự ghen tuông khiến em xa anh thêm.

 

Cây bút kia của em hay không phải nhỉ?

Đôi khi em chẳng nhìn thấy chính mình;

Chiếc khăn quàng bay hay nụ hôn rất nhẹ –

Không giấu trái tim mình run rẩy trước anh.

 

Rồi cơn gió ấm thổi vào em rất mạnh

Chẳng biết lần này có đón được gió không

Như bất chợt đến từ đâu một con rắn lạnh? –

Luồn vào tim em đám mây đã thâm quầng.

 

Anh đối với em thật lạnh lùng, tàn nhẫn:

Trái tim khóc than, tâm hồn lại mỏi mòn…

Em xuất hiện trước anh như một lời nguyền,

Lao về phía anh một viên đạn chí mạng.