Giới thiệu thơ Phùng Quang Thuận

593

(Vanchuongphuongnam.vn) – Phùng Quang Thuận đến với thơ khá muộn. Mãi đến khi về hưu anh mới dành thời gian cho công việc sáng tác. Thơ anh mang giọng điệu trữ tình, tự sự… cảm xúc luôn tuôn trào khi anh cảm được những điều xảy ra xung quanh mình từ tình yêu, thiên nhiên, vạn vật. Đứng trước khung cảnh thiên nhiên mang vẽ đẹp tự nhiên của thôn xóm, làng mạc, sông ngòi, rừng núi…anh có thể khắc họa được những bức tranh diệu kỳ mang hơi thở và tiếng nói của quê hương bằng ngôn ngữ điệu đà, thi ảnh. Văn chương phương Nam trân trọng giới thiệu chùm thơ anh đến với bạn đọc.

Phùng Hiệu chọn và giới thiệu

Nhà thơ Phùng Quang Thuận

 

Lên núi ca

Mai này lên đỉnh đèo mây trắng

Bỏ dưới chân đèo những lợi danh

Lưng gùi, áo vải, cười trong nắng

Đồi dốc, đường nghiêng bước độc hành

 

Mai này lên đỉnh phù vân đó

Dắt chó đi săn lại chính mình

Chôn lấp tro tình vào nội cỏ

Bỏ ngàn kinh quyển suối u linh

 

Mai này lên đỉnh đèo hoang vắng  

Tìm lại chơn tâm dẫu muộn màng

Bình minh tựa cửa nhìn sương trắng

Khuya ngắm ngàn sao hội tinh quang

 

Mai này lên đỉnh đèo sương giá

Cuốc đất trồng hoa ướp lá trà

Quên ngày, quên tháng, quên tên họ

Vỗ bầu hát khúc nguyệt minh ca…

 

 Mưa tháng Chín

Tháng Chín mưa đêm dòn trên mái

giọt mưa nao rơi vào mộng đêm này

trời đất vào thu, ta vào đông

nên đắp chăn bông lòng lạnh mãi

 

Tháng Chín mưa rào qua cỏ dại

chuồn chuồn bay thấp nhớ thương ai

chiếc lá vàng rơi trên cổ mộ

giọt mưa nào nhẹ rơi trên vai.

 

Về thăm Mẹ

Con về thăm Mẹ ngày gió chướng

Gió tự đồng xa thổi mát lòng

Nghe trong ngọn gió mùi rơm rạ

Có chút mùi hương tóc Mẹ già.

 

Con về thăm Mẹ năm gần hết

Đường xe đi vào bóng mặt trời

Nhà ta ở cuối con đường đỏ

Dưới đám mây hồng xa viễn khơi.

 

Con về thăm Mẹ chiều tháng Chạp

Đã thấy mai vàng nở trước sân

Đâu đó sân chùa treo phướn đỏ  

Tai nghe tiếng Mẹ vẳng trời không.

 

Con về thăm Mẹ ba ngày Tết

Tuổi Mẹ giờ đây như hạc vàng

Tết này sum họp thêm lần nữa

Biết còn mấy Tết Mẹ an khang…

 

Bên kia bờ sông Hậu

Chúng ta sinh ra trong đồng lúa

 Lớn khôn phiêu dạt bốn phương trời

Quê hương bên kia bờ sông Hậu

Mỗi lần về ăn Tết qua sông

Nước phù sa vẩy lên xao động

Lúa mùa xuân chín rộ trên đồng

Những đứa con của người khai phá

Mừng gặp nhau hò hét vang sông

Những đứa con đồng bằng hào phóng

Ra đi bao kẻ lại quay về?!

Như lục bình sinh trong bờ cạn

Nở hoa trôi theo dòng Mekong

Trên trường giang ngậm ngùi cố giả

Phù hoa khoe sắc bờ biển Đông!

 

Chúng ta sinh ra nơi điền dã

Cha ngoài sông mẹ ở trên đồng

Chân phiêu du qua ngàn xứ lạ

Vẫn thầm thương nhớ một dòng sông.

 

Phùng Quang Thuận