Lời chiều tháng Tám – Thơ Hữu Dũng

883

Ảnh minh họa – Nguồn internet

 

Hờn đông

âm u mây phủ kín trời

đôi bời sông lạnh, sương giăng trắng đồng

 

heo mây lỗi hẹn lá vàng

lời thu man mác nỗi buồn chia xa

 

bên trời lất phất mưa sa

sắt se hơi bấc xuýt xoa bao lần

 

hờn đông nắng biệt trốn tìm

bóng ngày gầy rạc, đêm buông lạnh lùng…

 

thế là lại một mùa đông

rắc chi lạnh lẽo để lòng tái tê!

 

 

Lời chiều tháng Tám

ngồi lặng nghe lời chiều tháng Tám

lòng bâng khuâng lay giấc mộng đầu

thương hoa phượng mang nỗi sầu ly biệt

bịn rịn rơi theo phiến nắng ngập ngừng

 

chiều tháng Tám heo may về lướt vội

 lá vàng thu rưng rức buổi sơ giao 

thê lương màu đắm chìm vùng ảm đạm

mông mênh buồn lay động nỗi xưa sau

 

trời tháng Tám lời ve rên lạc giọng

cuối hạ mùa mòn mõi ngóng hơi sương

con bướm trắng cũng lạc đường hương mật 

để nhụy vàng vời vợi nhớ thương

 

tháng Tám… chiều tháng Tám!

đã cho ta bao nỗi buồn vương

đất phương nam, người còn nhớ về xứ sở

kỷ niệm xưa chưa xóa hết chuyện ngày qua?

(Thanh Quýt, ngày 25/8/2020)

 

 

Còn gì nhau 

Hàng mi em chưa khép

làm sao mà biết được

mộng lành ngủ trên tay

giữa đôi bờ hoa mộng

 

Chưa mím chặt đôi môi 

làm sao em biết được

thất lạc trái tim hồng

xứ lưu đày thổn thức

 

Hoài chi ngoài khơi xa

gió muôn chiều bay qua

biết đâu mà định vị

rụng giọt buồn bơ vơ  

 

Hết rồi còn gì nhau

mắt em sáng muôn màu 

 

chúm chím hoa môi nở 

tình ai trong phôi phai…

 

 

Xa dòng sông nh

 thuyền gát mái xa dòng sông nhỏ

bến bờ hoang khách vắng sang sông

chốn cũ âm thầm tự dạo nắng thu sang…

 

ngày tháng cũ mơ màng cùng con nước

miên man dòng lơ lửng phút giây trôi

lúc ghềnh thác tròng trành bên sóng vỗ

khi cheo leo vực thẳm với sông dài

 

tay nâng nhịp khua dầm vươn sóng bạc

nhấp nhô đời chắp cánh ước mơ xa

thuyền đổ bến biên giang màu sắc thắm

cùng ngàn lau vươn ngọn biếc lao xao

 

bao yêu dấu hôm nay thành xa lạ

dòng vẫn trôi nước chảy về xuôi

dưới bóng ngày đôi bờ hoang lạnh

sắt se lòng sông nhỏ mãi xa xôi!

H.D