Niềm trắc ẩn của chiếc lá – Chùm thơ Nguyễn Đăng Khương

Ảnh minh họa. Nguồn internet

 

Điểm nghẽn

 

Ta cập nhật cảm xúc theo mốt mới nhất của tuần

lọc nỗi buồn qua một bộ lọc màu ấm áp

đăng lên mạng xã hội một bức ảnh tràn ngập năng lượng

rồi lặng lẽ thu mình trong khoảng trống bị rò rỉ dữ liệu

 

Các cuộc nói chuyện rải rác ở muôn nơi

những biểu tượng cảm xúc thay cho một cái ôm thật chặt

ta giao tiếp bằng băng thông tốc độ cao

nhưng tâm hồn lại rơi vào điểm nghẽn

 

Chúng ta sợ một thông báo bỏ lỡ

sợ một dòng tin nhắn chưa kịp hồi đáp

để rồi nhận ra: càng giữ kết nối với thế giới xung quanh

ta càng mất liên lạc với chính bản thân mình

 

Trái tim báo lỗi vì vượt quá dung lượng lưu trữ

những vết thương cũ không thể nhấn nút "clear cache"

ta loay hoay trong không gian ảo

và bỏ quên ngọn nến đang cháy tàn trong phòng tối.

 

Giao thức

 

Người ta dạy ta cách tối ưu hóa các mối quan hệ

như thiết lập một mạng lưới tối tân bảo mật

đặt hạn mức rủi ro cho mỗi lần gặp gỡ

 

Và tính toán tỉ lệ thu hồi vốn của tình yêu

ta khóa chặt cánh cửa lòng bằng mật khẩu nhiều lớp

sợ một cái chạm tay có thể làm rò rỉ mã độc tổn thương

 

Ta đối xử với nhau bằng sự lịch thiệp đã được lập trình sẵn

và coi sự thật thà là một lỗ hổng cần vá ngay

nhưng làm sao mã hóa được nỗi cô đơn lúc midnight?

 

Khi giao thức giao tiếp mượt mà không thể sưởi ấm một bàn tay

chúng ta an toàn trong pháo đài thuật toán

nhưng lại khao khát một cơn mưa rào làm ướt lớp sơn xám

 

Có lẽ đã đến lúc tháo bỏ tường lửa

chấp nhận để trái tim chịu vài vết trầy xước

bởi một thuật toán an toàn tuyệt đối

 

Cũng chỉ là một chương trình không có nhịp đập của sự sống.

 

Ngắt

 

Nhấn nút "sleep" cho tất cả các thiết bị

màn hình vụt tắt, trả lại căn phòng cho bóng đêm

 

không còn tiếng tít tít của những dòng thông báo

không còn ánh sáng xanh hắt lên đôi mắt mỏi mệt

giây phút ấy, cỗ máy trong ta dừng quay

những chỉ số hiệu suất, những deadline lùi xa vào vô tận

ta nghe thấy tiếng thở dài của chính mình

vang lên rõ mùng một giữa không gian im lìm

chẳng còn thuật toán nào gợi ý ta phải làm gì tiếp theo

chẳng có chỉ dẫn nào bảo ta nên vui hay nên buồn

ta đối diện với "bản nguyên" mỏng manh và trần trụi

một con người bằng xương bằng thịt, biết đau và biết mệt

ta mỉm cười xoa nhẹ lên bờ vai kiệt sức

nói lời cảm ơn vì đã đi qua một ngày dài

dù cuộc đời ngoài kia vẫn liên tục nâng cấp

tối nay, ta cho phép mình được "offline".

 

Thất lạc

 

Ta nạp vào đầu hàng triệu dòng dữ liệu

nhưng lại bỏ trống ô tìm kiếm của chính mình

mỗi ngày trôi qua như một quy trình tự động

 

lập trình niềm vui theo lượng tương tác người xem

ta theo đuổi những tiêu chuẩn được mã hóa

tối ưu hóa từng giờ ngủ, từng bữa ăn

 

để rồi bàng hoàng nhận ra ở cuối thuật toán

ta chỉ là một bản sao trùng lặp giữa vô tận đám đông

bộ nhớ tạm đầy tràn những nỗi lo vay mượn

 

tương lai mờ ảo như một dòng code viết dở

ta đứng giữa ngã tư của thực tại và hư vô

chờ một lệnh reset chưa bao giờ được cài đặt.

 

Tường lửa

 

Cài đặt sự lạnh lùng làm lớp bảo mật ban đầu

ngăn mọi sự quan tâm xâm nhập vào hệ thống

chúng ta sợ sự gắn kết vì sợ rủi ro đứt gãy

sợ mở lòng ra sẽ bị đánh cắp sự riêng tư

 

Nhưng trong căn phòng cách ly tuyệt đối

không mã độc nào vào, cũng chẳng có ánh sáng chui qua

ta an toàn trong sự cô lập hoàn hảo

và chết dần trong đống dữ liệu khô hoang

 

Có những đêm băng thông nội tâm bị nghẽn

nỗi buồn tràn về với dung lượng quá tải

ta mới hiểu rằng: không có tường lửa nào ngăn được

tiếng thở dài của một linh hồn đang khao khát được chạm vào.

 

Khôi phục

 

Ta tháo phích cắm khỏi những dòng lưu lượng

rút khỏi những cuộc đua chỉ số không hồi kết

 

Màn hình rực rỡ tắt đi, nhường chỗ cho bóng tối

nơi ta tìm lại nhịp đập nguyên sơ của lồng ngực

 

Chẳng cần phải nâng cấp mình thành phiên bản hoàn hảo

chẳng cần phải chạy theo gia tốc của thế giới ngoài kia

 

Bởi những vết nứt, những lỗi hệ thống ta mang

mới là thứ định danh ta là một con người thực thụ

 

Hít một hơi thật sâu, ta nhấn nút khởi động lại

xóa bỏ mọi tệp tin rác của sự hoài nghi

 

Trở về làm một dòng code đơn thuần và mỏng manh

viết tiếp cuộc đời bằng chính nét mực của bản nguyên.

 

Mảnh đĩa vỡ của Heeraclitus

 

Dòng sông chảy qua kẽ ngón tay gầy

sóng nước mang hình những đốt xương kiệt cùng khô khốc

 

Tôi đứng ở hai bờ của một khoảnh khắc

nhìn phù dung nở trên đỉnh tháp ngà

 

Ngôn từ bay đi đàn ong vỡ tổ

thả lại mật đắng vào chiếc chén sương mờ

 

Cô bé vẽ hình đường cong

rút ruột không gian đan thành mạng nhện

 

Ai cân những nụ hôn trong cối xay thời gian

ai ném hạt mầm vào vụ nổ big bang trần trụi

 

Hỡi Heraclitus, ngọn lửa ông đốt lên

chỉ còn lại tàn tro trên môi người muộn phiền

 

Con thoi đan vào hư vô

dệt nên chiếc áo khoác cho định mệnh

 

Tôi nhặt lên mảnh đĩa vỡ từ bữa tiệc ngàn năm

thấy dung nhan mình biến dạng dưới lòng hồ.

 

Cấu trúc của ngọn gió

 

Trong căn phòng vuông của những định lý

Tôi mổ xẻ ngọn gió bằng lưỡi dao duy lý

Gió không có hình hài, không có vết thâm

Chỉ có tiếng thì thầm của một vương quốc mục nát

 

Gió bò qua vòm họng ngọn tháp Babel

Xóa sạch những mẫu tự người ta vừa viết xuống

Bức tường đá đổ rũ rượi dưới gót chân chiều

Mặt trời rơi xuống như một quả táo thối

 

Ngón tay gõ nhịp trên bàn phím hư không

Nghe những hạt electron thì thầm về cái chết

Cổ vươn cao qua ngàn tầng khí quyển

Thấy linh hồn mình gãy gập dưới một góc quay

 

Thần thoại chảy tan thành vệt mỡ nhờn

Trên chiếc đĩa quay của đài phát thanh lỗi thời

Tôi giấu ngọn gió vào trong nếp gấp áo

Nghe rung lên sợi dây đàn vừa đứt.

 

Phương trình của tuyết

 

Tuyết rơi trên bản đồ tư duy

xóa nhòa những tọa độ tội lỗi

on chim sẻ mang phương trình sóng trong đôi cánh

 

Mổ vào hư vô tìm một hạt mầm

nhìn qua thấu kính

thấy trời ẩn nấp trong vệt ố thủy tinh

 

Những cấu trúc tinh thể tự tan chảy

trước cái nhìn nguội lạnh của hư vô

gieo một dấu chấm phẩy vào giữa bão tuyết

 

Chờ đợi một mệnh đề chưa bao giờ sinh ra

thực tại lột da như loài rắn mùa thu

để lại cái xác khô đung đưa trước gió

 

Hãy trả lại sự tĩnh lặng cho viên đá

trả lại bóng tối cho ngọn nến vừa tắt

khi tuyết phủ kín mái nhà của những triết gia

 

Chỉ còn lại tiếng khóc sơ sinh của một nốt nhạc.

 

Bản đồ không tọa độ

 

Tôi vẽ một hình tròn không bán kính

Giữa sa mạc của những ký hiệu lưu vong

Con tàu mang tên thực tại đắm ngoài khơi

Để lại những thủy thủ nói bằng tiếng đá

Ký ức là chiếc gương soi nứt vỡ

Càng ghép lại càng thấy mặt mình biến dạng

Ta gõ vào chiếc chuông bằng thủy tinh

Nghe tiếng vỡ vang xa ngàn dặm

Thần linh bỏ lại đôi dép cỏ bên sông

Triết lý trần trụi đứng dưới cơn mưa axit

Một cái gật đầu của khoảng trống

Xóa sạch muôn đời những câu hỏi hoài nghi

Chỉ còn lại hạt bụi đậu trên ngực áo

Mang theo trọng lượng cả vũ trụ bao la

Tôi nhắm mắt lại thả rơi chiếc chìa khóa

Vào cái miệng sâu hun hút thời gian.

 

Niềm trắc ẩn của chiếc lá

 

Chiếc lá rơi qua khoé miệng Socrates

Rớt xuống bàn cân đo đếm những khoái cảm ngông cuồng

Gân lá – những đường hầm thời gian rỗng tuếch

 

Đứa trẻ gieo xúc xắc trên những khái niệm vuông

Ngôn từ nứt nẻ dưới chân tòa án A-then

Ta đập vỡ chiếc gnomon[1] tìm cái Thiện nguyên bản

 

Bản ngã xé từng chiếc bóng treo lên ngọn tháp

Lá trích dẫn Protagoras bằng tiếng thì thầm của nhẵn nhụi, hư vô

Làm sao đo được bóng tối của cơn đau tương lai

 

Khi ngón tay ta biến thành những thước dây điên dại

Lá ôm lấy gã điên trả lại thanh gươm đầy máu

Dưới chân chiếc đồng hồ đang chảy tan thành nốt nhạc kiệt cùng

 

Ai dạy chiếc lá xanh biết rủ lòng thương hại

Những chuyên gia bán tri thức trong hội chợ phù hoa

Lá tự tháo khớp gân, chui vào giấc mơ người mê muội

 

Nuốt trọn nốt nhạc sai trong chiếc sáo đứt dây

Bình minh nhuộm hư vô lên ngai vàng trống rỗng

Lá rơi vào ngực ta — một định nghĩa không từ.

[1] Gnomon: Chiếc kim của đồng hồ mặt trời cổ đại, dùng để đo bóng thời gian.

 

Bất biến

 

Hình tam giác nằm ngoan dưới đáy giếng cổ

Hai góc vuông gánh bầu trời đang rạn nứt

Tôi thả cọng lông chim vào vô cực

 

Nhặt lên một mảnh gốm vỡ từ ngọn tháp mây

Tiếng kêu của con sếu đâm thủng vòm hằng thể

Nguyên lý đầu tiên tan thành những hạt mưa đen

 

Tôi chép lại giấc mơ của Polyclète bằng ngón tay tháo khớp

Tượng đá thở ra ngàn dặm tuyết hoang nguyên

Có cái trắng không hề bị vấy bẩn bởi thời gian

 

Hay chỉ là thị giác mắc kẽm gai ảo tưởng?

Cân đo nỗi đau tôi bằng thước dây tưởng tượng

Gặp gã chăn cừu gieo những tam đoạn luận trên đồng hoang

 

Hỡi những vương quốc sụp đổ dưới vệt phấn vô hình

Dấu hỏi ngồi thắt lại chùm rễ cây cổ thụ

 

Em đứng khóc bên lề quá khứ

 

Thần linh bất lực nhìn vết sẹo trôi qua

Ngôi sao rớt vào chén rượu sương

Nghe cấu trúc vũ trụ thì thầm bằng ngôn ngữ cá

Bóc từng lớp vỏ của thực tại dối trá

 

Thấy lõi thời gian đóng đinh một dấu chấm tròn

Vạn vật tan đi trong những khúc quanh khả thể

Duy chỉ có cái nhìn của đá vẫn nguội ngơ

Mặt trời lặn vào bên trong một nốt nhạc sai

 

Ghim nỗi tĩnh lặng vào ngực thế gian trần trụi.

 

Trong lòng bàn tay

  

Trong phòng lab của tâm thức chia đôi

Ngôn từ tan chảy dưới nhiệt độ thần học

Ai ném một khối thạch anh vào không trung bị nứt

 

Ta vắt kiệt tiếng cười khỏi vạt áo gấm

Khâu một vết thương bằng mảnh chỉ vô hình

Ngôi nhà đang cháy và đồ tể gõ cửa

 

Sự thật là con dao tôi giấu nó vào bóng đêm

Ngôn ngữ không còn là chiếc gương soi thẳng

Nó cong đi như tia sáng qua khúc xạ pha lê

 

Tiếng không rơi xuống hóa thành con chim bồ câu trắng

Bay qua vòm họng người gác cổng mù lăm lăm ngọn giáo

Những chiếc đồng hồ chảy mềm trên sa mạc thời gian

 

Ý chí gánh lấy mô thể, bỏ quên chất thể

Chân lý tháo bỏ chiếc áo khoác bằng sắt

Đứng khỏa thân dưới cơn mưa của đức mến

 

Ta trao cho em chiếc chìa khóa gãy

Mở ra cánh cửa không có bức tường

Nơi điều giả dối khoác lên mầm sống

 

Cứu một nhành hoa trước hàm răng chiếc kéo

Cân tọa độ tội lỗi trên lòng bàn tay

Khinh tội nhẹ hẫng như chiếc lông chim dính máu

 

Tôi đi qua mê lộ của những ký hiệu trôi dạt,

Gửi một nụ cười giả vào khoảng không bao la.

 

Không kịp chào hàng xóm cũ

 

Buổi sáng thành phố thức giấc bằng tiếng động cơ gầm rú

Xe tải chở đi những mảnh vụn một gia đình

Tôi nhìn qua ô cửa sổ hoen gỉ, lặng thinh

Căn nhà bên cạnh trống rỗng tự bao giờ

 

Vết sơn trên tường úa phai tựa bài thơ

Giàn hoa giấy đỏ từng che mát hai khoảng sân giờ trơ trọi

Vài cánh hoa rụng như lời chưa kịp nói

Nhắc một thời hai nhà chung bóng râm

 

Ta sống cạnh nhau qua bao mùa lá âm thầm

Biết rõ tiếng ho húng hắng nửa đêm của ông cụ

Biết mùi trà sớm thơm nồng hiên cũ

Thân thuộc như hơi thở, máu thịt, người quen

 

Vậy mà ngày họ đi, ta cuốn vào vòng xoáy bon chen

Của deadline vô hình, cuộc gọi dài không dứt

Tiếng bước chân phu khuân vác dội vào ngực

Cảm giác hoang hoải báo hiệu chia lìa

 

Nhớ những chiều hè nắng xối bên kia

Bờ rào thưa đưa sang bát canh cua đồng mát rượi

Nụ cười hiền hậu nhăn nheo, lời hỏi han chân bối

Nhớ đêm dông bão tất tả chằng chống mái tôn

 

Ân tình mộc mạc cứ hiển nhiên như khí trời

Nên ta quên mất một ngày sẽ có người rời gót

Xe tải lăn bánh, lòng thắt lại một nốt

Nỗi tiếc nuối muộn màng đổ xuống con ngõ liu hiu

 

Ta không kịp bước ra khỏi ngưỡng cửa buổi chiều

Không kịp gửi lời cảm ơn, không một câu từ biệt

Cánh cửa sắt khép lại khô khốc, nghiệt ngã

Cắt đứt sợi dây liên kết vô hình

 

Ngôi nhà cũ đứng đó, bỗng chốc hóa lưu đày

Người quen một đời thành kẻ dọc đường xa lạ

Người ta bảo thành phố đất chật người đông quá

Chuyện đến đi là lẽ thường của phố thị phồn hoa

 

Nhưng làm sao ngăn được khoảng trống rợn ngợp lòng ta

Người mới đến chắc sẽ khóa chặt hai tầng cửa cuốn

Gặp nhau dưới hầm xe chỉ cái gật đầu muộn

Chẳng còn ai đứng bên hàng rào ngóng đợi đèn khuya

 

Giá lúc ấy ta buông điện thoại, bước vội ra kia

Bớt bận lòng một phút thôi, nhìn vào mắt họ

Để chúc chặng đường bình an trong giông gió

Nhưng cuộc đời lao đi, không nút tạm dừng

 

Bây giờ người hàng xóm cũ đã khuất góc người dưng

Có thể họ bận thích nghi với mảng tường mới

Liệu họ có nhớ về con ngõ này với niềm trông đợi

Hay cũng nuối tiếc vì buổi sáng cất bước quá nhanh?

 

Mỗi lần đi qua căn nhà đang sửa, lòng chẳng an lành.

Viên gạch mới đè lên ký ức cũ

Tiếng máy khoan, máy cắt chát chúa xóa âm hưởng xưa

Ta nối mạng toàn cầu, nhưng ngắt kết nối với người sát vách

 

Lời chào chưa thốt thành món nợ tha hương

Lơ lửng giữa khoảng không trăm niềm hoài niệm

Cầu mong nơi ở mới, họ gặp những tấm lòng thánh thiện

Biết dừng lại đúng lúc để chia sớt buồn vui

 

Còn chúng ta, bài học về một lời chào ngậm ngùi

Sẽ là vết hằn nhắc nhở suốt dọc dài năm tháng

Đừng để sự bận rộn làm nguội lạnh vệt sáng

Của những thâm tình bình dị cạnh sườn đời.

 

Những cánh đồng khác mẹ

 

Buổi chiều đổ bóng xuống bờ sương

Bánh xích xe ủi gầm vang xé toạc niềm im lặng

Bờ đất ngăn cách bao đời bỗng chốc thành độ phẳng

Trộn những thớ đất khác danh phận vào nhau

 

Cánh đồng khác mẹ, đứa mang vị chát chua phèn vạt sâu

Đứa ngậm ngọt phù sa sông cái qua trăm mùa lũ lớn

Giờ lùi vào ký ức, khoác chung tấm áo đại đồng

Tôi đứng trên bờ bao mới, nhìn khoảng rộng mênh mông

 

Nơi ranh giới một thời là máu thịt, rạch ròi qua bao đời người

Mẹ đất nghìn năm vẫn bao dung mở lối

Đón những đứa con lưu lạc về chung một mái nhà

Bên này giống lúa hạt tròn dẻo thơm mùi rạ sớm quê ta

 

Bên kia giống hạt dài chịu hạn bám sâu lòng đất nứt

Chúng lớn lên từ dòng nước tưới riêng biệt

Nay học cách bén rễ cùng nhau trên một dải băng đồng

Sự sáp nhập không chỉ là cái gạt tay trên bản vẽ sơ đồ

 

Mà là cuộc hòa huyết âm thầm của đất đai, cỏ cây bờ cõi

Con cua đồng, con cá trê lai ngơ ngác bơi tìm lối

Giữa biển nước mênh mông không còn vách ngăn xưa

Người nông dân nhìn mặt ruộng phẳng như tờ giấy mới

 

Khập khởi niềm vui cơ giới, lại chạnh lòng tiếc dáng hình cũ

Nơi góc ruộng có cây đa già cha ngồi hút thuốc, mẹ mở gói cơm trưa

Nơi từng tranh chấp nửa xá cày, một gáo nước mùa hạn gắt

Tất cả giận hờn, yêu thương mộc mạc nay nằm lại dưới bùn dày

 

Nhường chỗ cho máy gặt đập liên hợp chạy băng băng không vướng lối

Không còn cảnh ruộng nhà này chín rộ, nhà kia còn xanh đợi

Một màu xanh đồng nhất trải dài đến chân trời

Dưới tầng đất sâu, tế bào phù sa khác mẹ có cần thời gian học cách mở lòng?

 

Tiếng rễ cây xột xoạt chạm nhau, ngỡ ngàng rồi đan chặt

Như những người anh em thất lạc từ thuở khai hoang

Xóa bỏ ruộng nhà ai nấy giữ

Những cánh đồng khác mẹ giờ chung người cha tư duy đổi mới

 

Chung người mẹ khát vọng ấm no của vạn xóm làng

Mùi bùn bốc lên sau chuyến cày đại gia công nồng nàn

Vị chua, ngọt, đắng cay và mặn mòi hòa quyện

Hoàng hôn nhuộm đỏ vùng không gian phẳng lặng

 

Cánh chim trời ngơ ngác không còn bụi tre, bờ cỏ cũ để đáp

Đành liệng vòng dài trên sóng lúa tương lai bát ngát

Nghe đất đai thì thầm câu chuyện chuyển mình

Giấc mơ người nông dân không gói gọn trong vài thước ruộng gầy

 

Mà bay xa theo chiều dài bờ bao thẳng tắp cánh cò

Mai đây mùa vàng đến, hạt lúa mang hương vị mới

Hương vị của đồng lòng, hòa hợp những nguồn cội khác nhau

Lời chào muộn màng của bờ đất cũ khép lại phía sau

 

Nhường chỗ cho tiếng reo ca của thực thể mới dưới mặt trời

Ta đứng trước tương lai, mỉm cười nhìn cánh đồng khác mẹ

Đang trổ mã, ngậm sữa, hóa thành mùa màng bất tận quê hương.

 

Cuộc di cư

 

Nhà sàn ngàn năm tựa vách đá

Giờ tháo dỡ, đánh số, xếp gọn trên thùng xe tải về xuôi

Họ bán đi bộ khung gỗ lim, hoành phi và cột cái

Đổi lấy khối nhà bê tông vuông vức, sáng choang đèn

Đứa trẻ vùng cao không còn tập đi trên bậc thang gỗ bóng

Mắt dán vào màn hình điện thoại xem thế giới ảo lung linh

Nó không biết dưới sàn, hơi thở của trâu bò, lợn gà thuở trước

Là hơi ấm nuôi sống cả gia đình qua mùa sương muối căm căm

Bếp lửa thiêng giữa nhà thay bằng bếp từ nguội ngắt

Thần bếp ngụ cư đã bay theo làn khói cuối cùng vào rừng sâu

Người già ngồi bên cửa sổ nhôm kính, nhìn khoảng trời bị cắt vụn

Thèm tiếng mọt gỗ gặm thời gian trong đêm vắng cô liêu

Ta mang danh nghĩa văn minh để san phẳng bản sắc

Biến ngôi làng cổ thành khu nghỉ dưỡng check-in vô hồn

 

Người bản địa vận trang phục truyền thống làm mẫu chụp ảnh

Rồi tháo ra, khoác lên mình chiếc áo phông công nghiệp đại trà

Tiếng khèn, tiếng đàn tính không còn ngân từ lồng ngực thổn thức

Nó được bật qua hệ thống loa bluetooth công suất cao cho khách thưởng trà

Có cuộc di cư âm thầm của linh hồn đất đá

Khi căn tính đại ngàn bằng xấp tiền mặt trao tay.

 

Người quét rác lúc nửa đêm

 

Hai giờ sáng, khi thành phố chìm vào giấc ngủ vô trùng

Tiếng chổi tre của người đàn bà quét rác vặn mình trên mặt lộ

Chị gom vỏ hộp thức ăn nhanh, ly trà sữa uống dở

Của một thế hệ tiêu dùng vừa đóng máy sau ca làm việc xuyên đêm

Cách đó vài dãy phố, lập trình viên vẫn miệt mài gõ lệnh

Họ tối ưu hóa thuật toán giao hàng để rút ngắn vài giây chờ đợi

Họ tính toán hiệu năng, doanh thu và lưu lượng tương tác

Nhưng không thuật toán nào đo được giọt mồ hôi rơi trên gạch lạnh đường khuya

Thế giới vận hành bằng cái chạm nhẹ trên màn hình cảm ứng

Người ta shipper mọi thứ, từ miếng ăn đến sự an ủi tức thời

Nhưng đằng sau sự tiện nghi lấp lánh của kỷ nguyên số

Là chiếc lưng còng của người phu quét dọn, gom nhặt tàn dư

Chị không biết AI là gì, chẳng quan tâm đến tiền mã hóa

Nỗi lo gói gọn trong tiền nhà tháng tới và học phí của con

Khi chiếc xe rác lăn bánh trong sương mù đậm đặc

Là lúc dòng code trên máy chủ đám mây bắt đầu chu kỳ lọc dữ liệu mới

Ta tiến về tương lai trên con tàu cao tốc công nghệ

Nhưng lại bỏ quên mắt xích bằng xương bằng thịt ở phía sau

Thành phố sạch bóng vào ban mai như phép màu tự động

Hóa ra đánh đổi bằng vết chai sần thầm lặng dưới ánh đèn đường.

 

Cái chết của cuốn sách

 

Cuốn sách nằm im lìm trong góc thư viện phủ bụi

Trang giấy đen thế kỷ trước đã bắt đầu chuyển màu, mục mốc

Nó chứa đựng tư tưởng của triết gia cả đời suy ngẫm

Nhưng giờ thua một clip ngắn mười lăm giây trên nền tảng xu hướng

Người trẻ bước vào quán cà phê sách nhưng không để đọc

Họ chọn gáy sách đẹp làm nền cho bức ảnh đăng mạng

Họ cần sự " tri thức" hiển thị qua bộ lọc màu nhiếp ảnh

Hơn là sự dằn vặt, khai phóng tư duy sau mỗi lượt lật trang.

Kiến thức bị băm nhỏ thành bài tóm tắt " đọc nhanh trong 3 phút"

Nơi người ta nạp vào đầu kết luận có sẵn đầy tính áp đặt

Ta nói về tự do, về nhân sinh bằng ngôn từ của nhà tiếp thị

 

Mà quên mất cách tự mình tư duy giữa khoảng lặng của câu chữ

Nhà văn không còn viết bằng máu và đêm trắng kiệt cùng sức lực

Họ tối ưu từ khóa SEO để bài viết đạt đỉnh tương tác người xem

Khi ngôn từ bị tước đi phần linh hồn độc bản

Thì sách cũng chỉ là đống giấy vụn chờ thanh lý, không hơn

Tôi chạm tay vào dòng chữ in nổi thời bao cấp

Nghe tiếng thì thầm của một thời đại đói nghèo nhưng khát khao ánh sáng

Liệu mai này, khi tất cả thư viện nhường chỗ cho dữ liệu số

Con người có còn biết đau, biết khóc trước một số phận bước ra từ trang văn?

 

Quá tải băng thông cảm xúc

 

Tôi cài chế độ im lặng cho những giấc mơ chiều

nhưng các xung thần kinh liên tục báo lỗi

trái tim như một bộ vi xử lý quá nhiệt

chạy quá nhiều tiến trình hoài niệm không tên

 

Tôi tối ưu hóa từng giây sống

nén nỗi đau vào tệp dung lượng tối thiểu

nhưng chỉ cần chạm vào một góc phố rêu phong

cả hệ thống tâm thức lập tức đóng băng

 

Sống giữa những đường truyền cáp quang siêu tốc

phát đi dung lượng nụ cười lập trình

để nhận một khoảng trống rỗng nghếch

nơi băng thông tâm hồn kiệt quệ từ lâu.

 

Bản vá lỗi hệ điều hành cảm xúc

 

Ta vừa cập nhật bản vá mới cho những tổn thương cũ

Vá lại những phân vùng ký ức bị hư hại sau vô số lần va đập

Nhưng thuật toán mới lại vô tình chặn đứng mọi luồng cảm xúc nhập vào

Biến một gương mặt thân quen thành dòng mã không thể giải đọc

 

Chúng ta cài đặt giao thức tự vệ bằng sự cảnh giác cao độ

Dựng lên hàng rào tường lửa của sự lạnh lùng và nghi ngại hợp lý

Nhưng trong đêm tĩnh lặng, khi hệ thống đi vào trạng thái chờ

Ngực trái vẫn nhói đau vì một tiến trình chưa hoàn tất lệnh dừng

 

Nâng cấp sự điềm nhiên để tránh những va chạm nguy hại

Ta trở thành phiên bản tối ưu nhất của sự cô độc

Băng thông thấu hiểu bị bóp nghẹt giữa những giờ cao điểm

Khi hàng ngàn lời muốn nói xếp hàng chờ truyền đi

 

Người ta trao nhau những gói dữ liệu cảm xúc đã nén chặt

Thay cho một ánh nhìn thấu suốt nguyên bản

Trái tim em là máy chủ đặt ở khoảng trời vô định

Còn anh là kẻ truy cập dùng chứng thư số đã hết hạn

 

Mọi nỗ lực kết nối chỉ trả về biểu tượng chờ đợi vô tận

Nơi hai linh hồn nhìn nhau qua lớp màn hình phẳng lặng im

Thế giới truyền tải thông tin bằng tốc độ ánh sáng

Nhưng chúng ta mất cả đời vẫn không gửi trọn một chân thành.

 

Nhật ký tràn bộ nhớ

 

Nhật ký hệ thống của một ngày ghi lại toàn áp lực

Những lần bộ vi xử lý não bộ chạm ngưỡng quá nhiệt

Những dòng cảnh báo đỏ rực về sự kiệt quệ của thể xác

 

Nhưng ta vẫn bấm skip để tiếp tục ép xung

Chúng ta lưu lại mọi lỗi vận hành của cuộc đời

Trong một thư mục ẩn không bao giờ dám mở

 

Để rồi mỗi khi tiến trình kiểm tra tự động chạy lại

Ta hoảng sợ nhận ra mình chỉ là một tập hợp những sai số

Đêm nay, ta thực hiện lệnh xóa toàn bộ nhật ký sự kiện

 

Liệu sáng mai có thể khởi động lại như một trang giấy trắng?

 

Bẫy định dạng tương tác

 

Họ thả vào không gian mạng những cái bẫy bằng tương tác

Nhử những tâm hồn khát khao sự chú ý bằng nút phản hồi

 

Chúng ta lao vào như những sinh vật lao vào vùng phát sáng

Để rồi nhận về những tổn thương bị nhiễm trùng số

 

Mỗi dòng trạng thái là một lời kêu cứu được trang điểm tỉ mỉ

Nơi nỗi buồn được phủ lên những lớp lọc sắc màu sành điệu

 

Người ta like sự sụp đổ của bạn như một tiết mục trình diễn

Và lướt qua niềm đau bằng một cú cuộn chuột nhẹ nhàng

 

Trở thành tù nhân của những chỉ số biến động

Ta quên mất cách mỉm cười khi không có ống kính ghi hình.

 

Tệp tin hoài niệm bị khóa

 

Ký ức về em giờ là những dữ liệu rác

Nằm rải rác trong các thư mục tạm của tâm trí

Ta cố chạy chương trình tối ưu bộ nhớ

 

Nhưng hệ thống báo lỗi: “Tệp tin này đang được sử dụng bởi một nỗi buồn”.

Những hình ảnh cũ có độ phân giải thấp

Vẫn đủ sức làm đóng băng cả một hệ điều hành trưởng thành

 

Chúng ta có thể dễ dàng định dạng lại một thiết bị lưu trữ

Nhưng làm sao format lại một khoảng trời đã lỡ thương yêu?

Rác kỹ thuật số có thể mang đi tái chế

 

Còn rác của hoài niệm cứ âm thầm làm mục rỗng trái tim.

 

Ngắt kết nối để trở về

 

Ta chủ động rút phích cắm khỏi đám mây lưu trữ

Trả máy chủ tâm hồn về trạng thái ngoại tuyến hoàn toàn

Bản đồ định vị tắt đi, ta bắt đầu đi lạc

Và nhận ra niềm vui của việc tự tìm thấy một lối đi riêng

Không còn ai theo dõi vị trí trên bản đồ số

 

Không còn thuật toán nào đoán trước ta muốn ăn gì, yêu ai

Ta lắng nghe tiếng giọt sương rơi trên lá thật

Và cảm nhận độ nhám của một vỏ cây già dưới ngón tay

Ngắt kết nối với cả thế giới ảo

Ta mới bắt đầu với chính sự sống trong mình.

Nguyễn Đăng Khương