Phía ngược chiều – Chùm thơ Võ Văn Trường

519

(Vanchuongphuongnam.vn) – Buồn quá, nhớ ơi, ngày tháng Chạp/ Thời gian đi, tôi chạy phía ngược chiều…

Nhà thơ Võ văn Trường

Phía ngược chiều

 

 

Buồn quá, nhớ ơi, ngày tháng Chạp

Thời gian đi, tôi chạy phía ngược chiều

Vấp vạt nắng, khoảng trời chớm hạ

Tím bằng lăng, lời hẹn sau cùng

 

Thu se lạnh gom dấu yêu một thuở

Trách bánh con tàu, lầm lỡ qua ga

Con phố mù sương, vai gầy thấm lạnh

Nhịp thời gian tích tắc… ngọc ngà

 

Ai người tiễn phôi phai quên nhớ

Mà ngày chia, tim quặn thắt buồn

Mùa đi. Còn sau cùng chiếc lá

Rất cô đơn nên đã chết bên trời

 

Nhan sắc hỡi, xin chớ làm dấu thánh

Đời bến mê, nhân lên vạn ngày sầu

Để thấu nỗi, tiếng còi tàu khuya khoắt

Sao chẳng ngưng trôi…tôi với vô tình

 

Buồn quá, nhớ ơi, ngày tháng Chạp

Mong em về, miền cư xá ngày xưa

Để nghe tiếng thời gian cô lẻ

Một bàn tay khẽ bóp trái tim mình…

 

Những chiếc lá

 

Những chiếc lá ngoài kia đuổi nhau làm gì, mùa thu đã qua lâu rồi

Thôi quên. Ngày hương tóc bủa vây hờn dỗi

Em xa xăm con đò chiều bến lạ

Phủ dụ hoàng hôn tím khúc u tình.

 

Những nhớ quên kéo về như lũ chuồn chuồn phía cầu ao…báo bão

Tháng Chạp ơi, tôi còn biết làm gì

Nâng ly rượu chạy vòng như trái đất

Chợt nhớ đã 30 năm ngày tôi đến giảng đường

 

Những cơn mưa kể chuyện ngày xưa “Hương Giang nhất phiến nguyệt”

Kể chuyện về thời chúng mình vừa mới gặp nhau

Cửa thiền vẳng hồi chuông tịnh độ

Bởi “sắc bất ba đào…” không chừa kẻ văn chương

 

Đôi chữ nghĩa, tấn trò đời phù phiếm

Lợi lộc, công danh, cơm áo gạo tiền

Bạn bè cũ đứa trả về tiền kiếp

Đêm bóng đè ký ức giấc mơ đau.

 

Mà nhớ cánh hoa dại ngát lên, căn phòng số phận

Gã trai trẻ ngày xưa đã gục chết bên tường

Những ý nghĩ chợt lao vào bóng đêm chạy trốn

Ô cửa văn khoa thuở vết thương buồn…

 

Ngày xưa hỡi như dòng sông, như người đàn bà bản năng, an phận

Khi gió đuổi xạc xào chùm quả cọ vào nhau

Cọ vào nghĩ suy, ai sẽ đóng chiếc bàn để em ngồi hong tóc

Mùa xuân cũng qua lâu rồi, tất cả bỏ lại sau.

 

Những chiếc lá ngoài kia đuổi nhau làm gì. Tháng Chạp.

Chẳng kịp rồi ngày trai trẻ về đâu

Nhìn mây trắng nắng vàng nơi cuối đất

Đường trần này sao thương hết được nhau.

 

Xin tạ lỗi với đua chen được mất

Đời như ga tàu để tan tiễn mà thôi

Dẫu biết vậy, một ngày còn trú ngụ

Thương mẹ, nhớ cha… mong góc cỏ yên bình./.

 

Ba mốt tháng mười hai

 

Ngày cuối cùng của năm nghe cỏ buồn đáy rễ

Nghe màu chiều rủ nắng sang sông

Bỏ lại bên này lũ chuồn chuồn đạp nước

Ba mốt tháng mười hai đứng lại sững sờ

 

Ngày cuối cùng của năm nghe bến xưa tự vắng

Bờ bãi hoang vu cọng nắng hoai mềm

Và gốc rạ chôn chân lũ váng phèn ngơ ngác

Thương gót chân quê phía thành phố, ánh đèn

 

Ngày cuối cùng của năm, biếng lười ngọn gió

Lay khẽ giàn hoa  tĩnh vật bức tường

Nơi quán cũ, mười năm chiếc ghế

Lắng cơn buồn trong từng tiếng lanh canh

 

Ngày cuối cùng của năm tiếng mưa đà ngớt tạnh

Cơn đau hân hoan hé nhụy ngọc ngà

Tay với ngày xa cơn buồn bất tận

Trái tim tôi giông bão…đã sần sùi

 

Ngày cuối cùng của năm chợt thương người bội bạc

Giải mã ly cà phê đắng ngọt đàn bà./.

V.V.T