Chùm thơ Bùi Đức Ánh

554

(Vanchuongphuongnam.vn) – “Mẹ ngày xưa áo tơi trên đồng cỏ/ Cha ngày xưa chân nứt nẻ bốn mùa/ Quê nhà đã xa trong màn sương lạnh/ Sông Trà  vẫn chảy bất tận giấc mơ” nhà thơ Bùi Đức Ánh – những nỗi niềm của người xa quê hương.

Nhà thơ Bùi Đức Ánh –  Hội viên Hội nhà văn TP HCM, Hội viên Hội điện ảnh TP HCM – là một nhà thơ thuộc bậc lão thành, ông có bút danh Bùi Anh Sắc, ông sinh ra ở xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh, tỉnh Quảng Ngãi, hiện sinh sống tại quận Gò Vấp, TP Hồ Chí Minh.

Nhà thơ Bùi Đức Ánh

Một nhà thơ đã dâng trọn trái tim và sống hết mình với thơ văn. Trong sự nghiệp cầm bút ông đã sáng tác trên 200 bài thơ phổ nhạc và xuất bản 18 tác phẩm, trong đó có: – 8 tập thơ – 7 tập truyện ngắn – 1 cuốn tiểu thuyết – 1 cuốn tạp văn. Những bài thơ phổ nhạc của ông được những nhạc sĩ nổi tiếng phổ nhạc như Trần Quốc Dũng, Kiều Tấn Minh, Trịnh Thuỳ Mỹ, Nguyễn Văn Hiên, Lại Thế Hiển.

Có rất nhiều tác phẩm của ông được đăng trên các báo và tạp chí: tạp chí Kiến thức Gia Đình (trên 400 bài thơ) báo Tài  hoa trẻ và tạp chí Giáo dục thời đại (trên 100 bài) và tạp chí Văn nghệ TP HCM. Nhà thơ Bùi Đức Ánh – tốt nghiệp trường Đại học Tài chính kế toán. Trước 1975 ông dạy ở các trường Hùng Vương, Bồ Đề, Kim Thông tại Quảng Ngãi và trung học ở Trung Học Hưng Đạo Sài Gòn. Sau đó ông làm việc tại Sở thuế TP HCM- ngành thanh tra từ 1975 đến 1988.

Ông có niềm đam mê sáng tác, ông cực kỳ tâm huyết và lúc nào cũng say mê cháy bỏng với văn chương. Sau khi nghỉ hưu, ông tập trung cho công việc sáng tác. Hằng ngày thơ đối với ông là niềm vui, niềm hạnh phúc và giải khuây cho tuổi xế chiều, tuy vậy nhưng sức viết ông rất khỏe, cuộc đời sáng tác mà viết được những 18 tác phẩm xuất bản ở tuổi này thì không phải ai cũng làm được.

Ông viết tiểu thuyết, truyện ngắn, tạp văn và nhiều nhất là thơ. Ngòi bút của ông không những thể hiện những cảm xúc trong cuộc sống đời thường mà ông còn hồi tưởng lại những kỷ niệm trong ký ức, về tuổi thơ, về quê hương nơi chôn nhau cắt rốn và đặc biệt là về cha mẹ, công ơn sinh thành. Những cảm xúc khi ông theo dõi tin tức về mưa bão miền Trung. Những câu chuyện về tình người, tình cảm, tình yêu đôi lứa,… Có những luyến lưu, xao xuyến và cũng có những phút lãng tử cùng mây khói trong những vần thơ.

Ông đã sáng tác và cho ra tác phẩm hằng ngày đều đặn như món ăn tinh thần của mình. Ông cho biết trong tháng 11-2023 này sẽ xuất bản tập thơ thứ 8 và là tác phẩm thứ 18, với tựa đề “Đi Về Phía Mặt Trời” do NXB Hội Nhà văn ấn hành, trong đó Fahasa nhận trước 500 cuốn phát hành.

Văn chương Phương Nam xin giới thiệu đến quý bạn đọc chùm thơ thơ của ông.

Mạc Tường Vi chọn và giới thiệu

 

Bài thơ tình cho em

 

Anh viết cho em bài thơ tình ngày mưa

Ngày quê mình chuồn chuồn thi nhau báo mưa bão

Ngày mái hiên từng giọt nắng trông theo

Anh có về ,có về thăm quê mẹ…

Anh viết cho em từng giọt rơi đắng đót

Thôi em à…

Mình về quê hương thăm Trà Khúc buổi sớm

Nghe mẹ già thở vội qua cánh cửa

Giấu giọng khàn,hóm hém mẹ cười tươi

Các con à, sao không đi đâu đó

Mùa thu biển gọi cát thơm bay theo gió

Về nghe em…

Bài thơ tình anh viết

Chúng mình về hái trái bầu, luộc khoai, tập nhóm bếp

Tắm trên sông Trà vớt kỷ niệm ngày xưa

 

Sông Trà trôi xa

 

Mẹ ngày xưa áo tơi trên đồng cỏ

Cha ngày xưa chân nứt nẻ bốn mùa

Quê nhà đã xa trong màn sương lạnh

Sông  Trà  vẫn chảy bất tận  giấc mơ

 

Tôi trở về bên hàng cây xóm cũ

Hỏi thăm từng vạt nắng tuổi thơ ngây

Nghe nghìn trùng kỷ niệm lên tiếng hát

Mà giọng mình lạc lõng phía chân mây

 

Yêu người đàn ông cũ

 

Em thắp đuốc đi tìm cuộc tình

Giữa mong manh gió lùa rêu phủ

Người đàn ông đã cũ

Yêu em bằng cả trái tim

Không cần lửa rơm cũng cháy tàn tháng năm

 

Một ngày

Hai ngày

Chiếc điện thoại không reo

Em ngồi chờ

Nỗi nhớ ám ảnh

Không có anh bên cạnh

Em gọt dõi thời gian

Lắp ghép cuộc tình cho bớt chông chênh

 

Anh ở nơi xa

Vẫn vun vén tháng ngày

Cho tròn đầy mắt em

Người đàn ông đã cũ

Lặng lẽ như vì sao đêm

Thắp cho tình yêu tươi sáng

 

Em của ngày xưa

(Bài thơ được Nhạc sỹ Trịnh Thùy Mỹ phổ thơ theo bài hát cùng tên).

 

Tôi tìm em giữa phố đông

Người lại người qua sao em chẳng thấy

Những ngày xưa bỗng dưng bừng dậy

Như lửa lòng thêu đốt trái tim tôi

 

Giữa Sài Gòn sao thấy lẻ loi

Hàng liễu Rũ bên đường như thầm nhắc

Em cửa ngày xưa cái thời trong vắt

Biết bây giờ lưu lạc nơi đâu

 

Nắng bạn mai rót mật trên đầu

Tung nỗi nhớ vào trời xanh thăm thẳm

Tôi lại gặp tôi trong đêm thức trắng

Ôm cô đơn vùi lấp những bến bờ

 

Em bây giờ có còn nhớ tôi không

Có còn nhớ ngày xưa mình hò hẹn

Phút ấm nồng mình tôi hoài niệm

Tôi lẻ loi giữa phố một mình…

B.Đ.A