Cuộn rối từng sợi nhớ – Thơ Quang Nguyễn

65

Tác giả Quang Nguyễn 

 

Dấu trầm

Có trí nhớ gửi gió về tháng Sáu

Dấu mưa tầm, lá chia rũ nép tê

Không tiếng chim chúng thiên di ẩn náu

Nắng mất dạng, chẳng bóng buồn lê thê

 

Có một tôi cuộn rối từng sợi nhớ

Gỡ tơ lòng trăm vạn mối bâng khuâng

Những con sông, dâng đầy mùa mưa lỡ

Tôi cũng đầy, dạ trở nhớ chưa nguôi

 

Mưa tháng Sáu, riu tâm khúc một thuở

Em có còn môi trĩu mọng vết son

Hay mưa trôi, mất màu anh đã chạm

Nhạt mê ly, lo sợ cứ đa đoan

 

Nét hình dung chân phương ngập tâm trí

Mưa dột hồn, mỗi độ tháng Sáu qua

Nhưng người đâu, dấu trầm lên nhật ký

Chỉ còn lại, một mình với mưa sa.

 

Thu niệm

Mùa thu qua cửa

Đi tìm cơn mưa chiều thứ bảy

Mối tình đầu

Lem ướt dưới mưa bay

Của thời ta vụng dại

nhặt chiếc lá rung cảm

Nhớ màu biếc mắt người

 

Hồn đều những đoản khúc

Vang đọ cùng tiếng chim

Áo học trò mộng trắng

Những câu thơ tình ngắn

Trong nhật ký im lìm

 

Hỡi cuộc tình thứ nhất

Mưa trôi về phương nào

Tiếng ve kêu xé ruột

Phượng dạ màu mắt đau

 

Hương người trong tâm tưởng

Nhuộm trắng giấc mơ tình

Áo dài mềm tinh khiết

Đứng hiên trời tháng năm

 

Mùa thu đi vội vã

Thơ chưa kịp xếp vần

Mưa xuống miền thương nhớ

Thứ bảy dột vào thơ

 

Hồn tôi mùa thu cũ

Giữ chiếc lá tàn phai

Hoài niệm cuộc tình vỡ

Đeo lên một xác gầy

 

Nhìn mùa thu qua cửa

Hồn tôi hóa chim di

Bay ngược về quá khứ

Tìm cơn mưa thứ bảy

Làm suốt đời mình si.

 

Mộng mị

Em đây chăng

phải rồi

Dáng sương mai huyền dịu

Một chút hồng

cánh môi

Vết tình mọng non trĩu

 

Lần chạm giữa bến thần tiên

Lần ngã nghiêng

xao xuyến

Đắm vực sâu ái tình

Trên thiên đường hòa quyện

 

Hơi thở

ấm nguyên trinh

Em đây chăng

phải rồi

Co mình phiêu ru mộng

Tình sử bản tình ca

 

Âm vang tới miền rộng

Thấm nhớ

vị ngọt ngào

Bẻ đôi giấc chiêm bao

 

Cánh cửa hờ

êm ái

Em ơi anh sẽ vào

Đến cùng em

bến mộng

Trăng… ở ngoài gác cổng.

 

Kiều thu

Đúc dùm

mảnh vụn tâm tư

Khuôn thu

bể nát nghe như lạc vần

Đoản mây mở lối phong trần

Gió ngàn bay lạc

thổi gần tóc mây

 

Bài thơ viết dở chiều nay

Vướng mùi lá đổ nắng gầy hanh hao

Nhuộm vàng lên dốc chiêm bao

Chim kêu khản tiếng

hỏi sao lại buồn

 

Thơ ngâm suối đá đầu nguồn

Giặt câu lục bát

cho suôn mượt mà

Mỗi năm đứng ngó thu qua

Hồn ai còn sót dáng xa thu đầu

 

Em đi thu cảm đa sầu

Rót nghiêng nỗi nhớ, pha màu xuyến xao

Vẽ in như cũ thu nào

Để còn gặp lại môi đào dáng mây.

Q.N