Đặng Tường Vy rồi đá cũng nở hoa

483

22.10.2017-08:10

 

RỒI ĐÁ CŨNG NỞ HOA

 

Em đến từ mầm đá

Một ngày bừng nở hoa

Anh ruột gầy treo lá

Mất dấu đường vân da

 

Em vùi đông ủ tuyết

Nghe suối cạn nguồn khô

Em đặt nhiều giả thuyết

Tìm mặt trời điểm tô

 

Ngày mai, ngày mai nữa

Em cấy tế bào yêu

Và nhân bản đa chiều

Tìm cho ra ngọn lửa

 

Anh thiêu thân đói bữa

Ngộp hương tỏa quỳnh hoa

Em thôi yêu gấm lụa

Rồi đá cũng nở hoa.

 

 

TRÒ CHƠI RUBIK

 

Em chơi trò rubik

Xoay trở lật ngược xuôi

Bàn tay em tinh nghịch

Giấu đầu có lòi đuôi?

 

Lật mặt xoay rubik

Màu đỏ bừng máu tim

Phù sa rắc bên thềm

Hoa tình yêu hé nở

 

Bàn tay em lật trở

Xanh hi vọng chứa chan

Nắng loang khắp đại ngàn

Góp yêu thương vào nhớ

 

Em kiên trì lật trở

Trắng đen của cuộc đời

Dẫu biết là trò chơi

Nhưng sao mà khó gỡ

 

Em lại xoay lật trở

Tìm sắc tím thủy chung

Xoá đi những tận cùng

Đau thương và lầm lỡ

 

Em tham lam lật trở

Màu vàng choé kiêu căng

Xiềng xích mớ nhùng nhằng

Đưa yêu thương lạc lối

 

Xoay… xoay… xoay…

Càng xoay em càng trói

Sáu mặt của trần ai

Đôi chân trần bối rối

Hiểu vàng đá nồng cay.

 

 

TÌM ANH

 

Đêm cuộn mình vào đêm

Nhớ cuộn mình vào nhớ

Em cuộn mình vào em

Tìm yêu trong mảnh vỡ

 

Em lật chiều tìm nắng

Em lật nhớ tìm anh

Em hứng giọt mong manh

Anh xa bờ cỏ mặn

 

Em lẽo đẽo tìm mơ

Em gồng mình ngược nhớ

Em bốn mùa trăn trở

Anh… gã khờ ngây ngơ.

Nhà thơ Đặng Tường Vy

 

 

ĐỪNG ĐI NGƯỢC GIÓ

 

Em đi ngược chiều gió

Tìm lại chút hương yêu

Em nghe rằng đâu đó

Mộng cũ trôi lều bều

 

Em đi ngược chiều gió

Hỏi tình yêu về đâu?

Bao nhiêu lời bỏ ngỏ

Lởn vởn quanh mái đầu

 

Em đi ngược chiều gió

Hỏi vì sao? Vì sao?

Gien tình yêu đổi rõ

Biến thể tự hôm nào?

 

Em đi ngược chiều gió

Hỏi sao hồng đầy gai?

Hỏi sao lòng băng bó?

Vết thương khóc bi hài

 

Em đi ngược chiều gió

Sẽ về đâu? Về đâu?

Cởi áo lòng buông bỏ?

Sẽ nhẹ vơi nỗi sầu

 

Thôi đừng đi ngược gió

Phận nữ là nữ thôi

Muôn đời thua ngọn cỏ

Mặc sự đời đãi bôi.

 

 

CUỘC ĐỜI CÓ LÀ BAO?

 

Em mỏi bước phiêu du

Chốn ao tù nước đọng

Cửa thiên đường kín cổng

Nhốt mộng đời chung thân

 

Em đếm từng bước chân

Bóng anh còn in lấy

Em bảo mình ngoảnh lại

Cho ta có ngày mai

 

Em hỏi mình hôm nay

Thế bao nhiêu là đủ?

Vững bao nhiêu là trụ?

Thôi dung dưỡng mộng dài

 

Em đếm bước lưu đày

Chiều tàn buông hoang hoải

Anh à! Em ngoảnh lại

Ta có còn thấy nhau?

 

Sân ga vắng con tàu

Em về đâu anh hỡi?

Em có là đá sỏi

Vẫn khát giọt mưa tuôn

 

Em rõ giấc mộng thường

Thôi ta dừng phép tính

Thôi ta đừng giả định

Để mình là của nhau.

 

ĐẶNG TƯỜNG VY

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Bùi Sim Sim giữa hai chiều quên nhớ

>> Nguyên Trân giữa song khuya thanh vắng

>> Nguyễn Thị Hạnh Loan ngọt ngào dâng hiến đam mê

>> Trúc Linh Lan khoả tiếng cười tươi vào hư không

>> Phan Thanh Bình trong căn nhà Đỗ Quyên

>> Trần Thế Tuyển & khúc tưởng niệm

>> Nguyễn Thanh Huyền đói những mùa thương nhớ

>> Nguyễn Đức Mậu thương kiếp ngựa một thời máu đổ

>> Lê Hải Chinh ghì chặt lòng thổn thức nỗi chờ mong

>> Văn Nguyên Lương phác hoạ không gian sáng

>> Vương Hoài Uyên gõ cửa mùa đông

>> Nguyễn Hồng & những giả định bất an

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC…