Hồng nhan – Truyện ngắn của Diệp Linh

23

Diệp Linh

(Vanchuongphuongnam.vn) – My chẳng nói gì chỉ nhết miệng cười, bỏ lại sau lưng người đàn bà van xin tha thiết. Linh ngồi thu lu bên ghế đá công viên, từng cơn gió lạnh phũ phàng tát thẳng vào mặt Linh. Linh tơi tả, rệu rã, đến kiệt sức, mất phương hướng.

Tác giả Diệp Linh

Chào em!

Em khỏe không? Anh đã về nước được hai ngày, mình gặp nhau em nhé! … phòng 401, em đến với anh chứ? Hẹn gặp em vào tối nay. Từng con chữ trên màn hình điện thoại như nhảy múa trước mắt Linh. Chúng đánh thức lòng kiêu hãnh, ở tận sâu thẳm trái tim người đàn bà đã có chồng.

Sao anh ấy lại nhắn tin cho mình lúc này chứ? Đã mười năm trôi qua, tưởng rằng mọi kí ức bị sự lãng quên phủ kín. Tất cả mọi thứ đã đổi thay, bây giờ Linh đã thuộc về người đàn ông khác. Niềm vui và hạnh phúc của cô là luôn dõi theo mỗi bước  đi của chồng và đứa con trai kháu khỉnh. Mà cô còn mong đợi gì hơn nữa? Nó trêu ngươi và bắt Linh phải lựa chọn. Liệu có đúng với câu “tình cũ không rủ cũng tới” không? Lẽ nào cô làm tổn thương người đàn ông bên cạnh mình như chính thương tổn mà cô từng chịu bởi Nam không biết rằng, trước khi đến với anh trái tim cô ấy đã từng một lần rỉ máu, đớn đau.

Ngày đó, trên chiếc xuồng ba lá nhỏ xuôi theo dòng nước, anh ấy đã nói lời tỏ tình, vừa chân thành, vừa rụt rè. Vẻ mạnh mẽ, hiên ngang thường ngày đâu mất thay vào là sự lúng túng, ngượng ngịu. Linh đón nhận nụ hôn đầu ngọt lịm, họ hạnh phúc giữa thiên nhiên chiều êm sóng lặng… Sau đêm trăng thanh gió mát ấy, anh định khi ổn thỏa mọi chuyện sẽ cầu hôn Linh, dành cho cô ấy sự bất ngờ.

Cả hai đã tính chuyện tương lai, nhưng ông trời đưa ra thử thách mới, không ai ngờ được. Gia đình anh phá sản, phải bán hết đất cát, ruộng vườn, nhà cửa và lánh nạn ở nước ngoài bên nhà bà con. Anh ra đi biệt tăm, biến mất khỏi cuộc đời Linh, không một lời nhắn lại. Tình đầu tan vỡ, Linh đau đớn đến tột cùng, vết thương tưởng chừng như chẳng thể lành lại.  Rồi chính Nam đã đem yêu thương xoa dịu vết thương lòng để Linh thấy cuộc đời này còn ý nghĩa. Bởi họ rất giống nhau từ ngoại hình, cách đối xử với phụ nữ. Nhẹ nhàng, biết quan tâm, hài hước. Và may thay, Linh và Nam cũng sống trong những ngày tháng hạnh phúc.

Không hiểu lý do gì, đường ra chợ không đi, Linh lại rẽ đến khách sạn. Linh đứng trước cửa phòng mà đầu óc lơ lửng, mơ hồ. Anh vẫn như xưa, rắn rỏi và nhẹ nhàng. Ánh mắt anh nhìn Linh khiến bao nhiêu giận hờn đã tan biến chỉ còn con tim lỗi nhịp và rộn ràng những cảm giác như lần đầu anh hôn Linh cách đây mười năm.

Đáng ra đừng ai nói gì cả, hãy để mọi thứ diễn ra thật tự nhiên như vốn có. Linh như người lạc vào mê cung ái tình, mê muội chẳng thể thoát ra. Anh ghé sát vào tai Linh, thì thầm nói: “Ở bên anh đêm nay nhé…”.

Linh giật thót mình. Cô kịp hoàn hồn, có gì đó như dòng nước lạnh buốt chảy dọc sóng lưng, len lỏi trong từng tế bào. Những thứ về đức hạnh, bổn phận, lòng chung thủy, hiện rõ mồn một trong Linh lúc này. Mọi cử chỉ vuốt ve, ái ân dừng lại nhanh chóng. Người đàn bà khác trong Linh như bừng tỉnh. Người đàn ông, sau cố gắng tìm lại cảm giác xưa cũ nơi Linh bất thành, anh chợt hiểu, cảm thấy tủi thân, buồn vô cùng. Khi định thần lại, những giọt nước mắt cứ thế lăn dài “Sao chúng mình lại trở thành thế này hả anh, sao anh bỏ em khi em cần anh nhất?”. Anh bối rối, vội lau nhanh những giọt nước mắt còn nóng hổi trên má Linh. “Tại anh, tất cả đều tại anh, anh xin lỗi…”. Vẻ mặt hiền lành đến tội nghiệp của anh một lần nữa khiến Linh chùng xuống, mềm lòng. Chợt chuông điện thoại reo inh ỏi, làm cô giật mình. Linh thận trọng nói lời tạm biệt anh. Bước ra khỏi khách sạn Linh quay về cõi khác. Cô vui vì người đàn bà đức hạnh trong cô trở lại. Lòng nhẹ nhàng, vì thoát được mớ bồng bông, rối rắm của mối tình đầu. Cuối cùng, mừng vì cái tổ ấm bao năm vun đắp đã không bị cơn bão lòng nhất thời là tan vỡ. Cô quyết định để nó ngủ vùi trong lãng quên.

Đi hết quãng đường dài, cô cũng về đến nhà, nơi Nam và con trai đang chờ Linh ở nhà.

– Em về rồi à! Đã ăn gì chưa? Chiều anh về đón con, rồi đi chợ mua đồ nấu ăn. Phần cơm anh để cho em nguội rồi, để anh hâm lại cho nóng. Em đợi anh chút xíu nhé!

-Em… em xin lỗi, em có việc đột xuất…

Linh trả lời, cố ngăn không lộ vẻ ngượng ngùng và không nhìn vào ánh mắt chồng. Chồng Linh sẽ ra sao khi biết cô vợ ngoan hiền ngày nào lại đi gặp người yêu cũ. Anh ấy sẽ buồn và tổn thương vô cùng. Rồi sẽ ra sao khi hình ảnh người mẹ trở nên tồi tệ trong mắt con trẻ.

Cô chợt rùng mình, vội bước nhanh vào phòng thay đồ, rửa mặt thật sạch.

Linh đến cơ quan, ngồi thu lu, thẩn thờ như người mất hồn, giấy tờ trên bàn ngổn ngang. Chợt có giọng nói vang lên: “Mày biết hết chuyện rồi à? Tao nói thật cả công ty này ai cũng biết hết, chỉ có mình mày như gà mờ, người ta ngại không nói vì sợ mày buồn thôi!”. Linh tròn mắt chẳng hiểu chuyện gì xảy ra: “Mà chuyện vậy?”. Ông chồng nhà mày với con nhỏ đó thật trơ trẽn, có hôm tao bắt gặp họ đi ra từ khách sạn, nhìn thấy tao mặt nó cứ hất ngược lên. Gặp tao thì tao cho con đó một trận ra ngô ra khoai rồi”. Không thể tin được sự thật, Linh chạy lại giật vai Mai: “Mày nói gì thế, nói lại coi….”. Nhìn gương mặt thất thần, giọng nói như run của Linh, Mai sững sờ: “Không phải mày biết hết rồi sao, chồng mày có bồ!”. Linh ngồi phịch xuống ghế, xây xẩm cả người. Mai hốt hoảng đỡ Linh, xoa đầu cô ấy. Mọi thứ tồi tệ đến mức cô  muốn kết thúc cuộc đời mình nếu không nghĩ đến đứa con. Linh không thể hình dung những ngày tiếp theo cô phải đối diện với kẻ lừa dối mình như thế nào. Cô không ngờ một người chồng gần như hoàn hảo về mọi thứ lại có thể làm ra chuyện như vậy.

Linh bí mật hẹn cô nhân tình trẻ ra ba mặt một lời. Cô dọn dẹp nhà cửa thật sạch sẽ, cơm nước cho chồng con xong. Cô quyết định chọn cho mình bộ váy thật thanh nhã, trang điểm nhẹ nhàng, cô mạnh mẽ khi có đủ tự tin của một người vợ danh chính ngôn thuận. Khi đến nơi, cô nhìn thấy My một cô gái trẻ đẹp căng đầy sức sống chợt Linh ngỡ ngàng, thoáng chút chạnh lòng khi thấy tuổi trẻ của mình đang hiển hiện nơi My. Sau vài câu xã giao gượng gạo, Linh nhìn thẳng vào mắt My: “Chị nghe nói giữa em và chồng chị có mối quan hệ tình cảm sâu đậm với nhau, có đúng vậy không?”. Hầu như không có biểu hiện nào của sự lúng túng, ngượng ngùng. Đôi mắt to đen đầy tự tin. Đôi môi tươi mọng với màu son đỏ chói sắc sảo, hiện lên thứ quyền lực của sắc đẹp. Cô ấy nhìn thẳng vào mắt Linh trả lời: “Chị hỏi thế thì em chẳng có lí do gì để giấu giếm!”. Ngoài sự tưởng tượng của Linh, cô ấy trả lời từng tiếng một cách trơ trẽn: “Em và anh ấy rất hợp nhau, em biết rằng tình yêu không thể chia sớt được”. Nghe đến đấy Linh như trúng gió độc, cố giữ bình tĩnh: “Em còn  trẻ và rất đẹp hà cớ gì em lại chấp nhận yêu người đàn ông lớn tuổi, đã có vợ, có con…?”. “Thật ra, em đâu muốn thế nhưng tình yêu không có lỗi chị ạ! Linh sững người, thấy mình hèn mọn trước My. Trái tim đàn bà trong Linh đau đớn. Trong trận chiến này, cô nhận mình thua cuộc. Chợt Linh sụp mình dưới chân My, nói nghẹn ngào trong nước mắt: “Chị xin em, chị van em, chị cần anh ấy, con chị cần anh ấy, gia đình bé nhỏ của chị cần anh ấy làm trụ cột. Chị năn nỉ em, hãy buông tha anh ấy…”. My chẳng nói gì chỉ nhết miệng cười, bỏ lại sau lưng người đàn bà van xin tha thiết. Linh ngồi thu lu bên ghế đá công viên, từng cơn gió lạnh phũ phàng tát thẳng vào mặt Linh. Linh tơi tả, rệu rã, đến kiệt sức, mất phương hướng. Lẽ nào đã chấm hết rồi sao? Không! Không thể để cái tổ ấm bao nhiêu năm qua Linh xây dựng lại bỗng chốc tan vỡ vô tay người đàn bà thứ ba kia được. Linh trở nên mạnh mẽ, không cho phép mình yếu đuối, hèn mọn dễ dàng trước người phụ nữ kia.

Vừa bước chân vào nhà, Nam đứng đó như chờ sẵn từ lâu. Anh bước đến quỳ rạp dưới chân Linh thú tội. Linh sực tỉnh, tròn mắt nhìn chồng. Trong cô lúc này dâng lên cơn buồn nôn trước sự hạ mình hèn mọn của Nam. Cô bị tổn thương ghê gớm. Như chính Nam đang hạ nhục cô thêm lần nữa, sau màn hạ nhục cô đầy trơ trẽn của cô nhân tình trẻ.

Linh đứng phăng dậy, nâng người Nam đứng lên. Sải bước tự tin đến bàn làm việc, lấy khăn lau nhanh những giọt nước mắt đớn đau của người đàn bà. Kiêu hãnh đặt bút trên tờ giấy trắng. Dứt khoát, không chút do dự viết đơn ly hôn.