Ký ức – Chùm thơ Khuê Việt Trường

642

(Vanchuongphuongnam.vn) – Thôi em đừng qua đây/ Phố đã gầy guộc lắm/ Chỉ còn hạt bụi gầy/ Để nương nhờ ảo mộng…

Nhà thơ Khuê Việt Trường

Ký ức

 

Trong vô vàn chiếc lá trong vườn

Con bướm chọn một chiếc lá để tái sinh

Sớm mai trên chiếc lá có một con sâu xinh đẹp

Gặm nhắm non tơ

Chúng ta hay ngắm nhìn những con bướm

Chúng ta không ngắm nhìn những con sâu

Con sâu không có ký ức

 

Có khi ta không nhớ hôm qua ta đi trên con đường nào

Chẳng nhớ chiếc xe để nơi nào

Ký ức xóa tên một vài người

Trong đám đông chúng ta lại xin những số điện thoại

Dẫu chẳng bao giờ gọi cho nhau

Ký ức là những số điện thoại

 

Con sâu để lại chiếc lá đã già

Với những vết thương

Chiếc kén còn ở lại

Con bướm chối từ ngày cũ

Ngày là con sâu.

 

Mê lộ

 

Cà sa đi qua đường quen

Dăm bông hoa vô tình rụng

Bình bát mây vờn cùng nắng

Đâu đó ai người vọng trông

 

Con sông vừa tiễn con đò

Xa xôi là xa xôi lắm

Từng bông hoa trôi mải miết

Tịnh yên là một câu kinh

 

Bàn tay chắp ngang mi mắt

Con chim bay ngang ngoái nhìn

Một ngày nương mây tìm em

Lụa trắng giăng đầy trần gian

Vói nhặt một cọng rêu xanh

Che lên vừa tầm tiếng chuông

Ai đánh vọng về ký ức?

 

Con nhện giăng che kiếp trước

Đôi bờ mê vọng trùng xa

Bàn chân trần chạm cõi mê

Người vừa đi qua mê lộ.

 

Mượn

 

Đôi khi giữa phố vui

Bỗng quên một tên người

Đôi khi rời giấc mộng

Bỗng nhớ một bờ vai

 

 Bình minh đang lấp liếm

 Những nụ hôn sớm mai

 Buổi chiều đang tìm kiếm

 Dấu chân ngày nắng phai

 

Ta ngồi bên bậc thềm

Đợi người cùng lẫn trốn

Ta nhặt cánh hoa tàn

 Ném tung vào ngàn dặm

 

Thôi em đừng qua đây

 Phố đã gầy guộc lắm

Chỉ còn hạt bụi gầy

Để nương nhờ ảo mộng

 

Phố mới vừa tập đếm

Những cuộc tình chia tan

K.V.T