Lòng thương mềm như lá cỏ – Thơ Bá Đông

263

Tác giả Bá Đông 

 

Viết cho ngày đã cũ 

“Ta về úp mặt vào sông”

Tắm gội nhọc nhằn quê mẹ 

Bóng đò tan trong lặng lẽ 

Đưa người qua cuộc trăm năm 

 

Tiếng cười lạc giữa thinh không 

Lòng thương mềm như lá cỏ 

Những chiều rưng rưng cánh gió

Tuổi nào thoáng đã rong rêu 

 

Ta mồ côi như cánh đồng 

Cơn mưa mang đời lưu lạc 

Trú trên mái nhà dột nát 

Loang màu ký ức già nua

 

Chiều nay dường như rất cũ 

Có người vừa khóc hôm qua.

 

 

Đồng chiều

Tôi đi qua 

những cánh đồng 

Chiều rơi chẳng tiếng 

sao lòng vang vang

 

Lối gầy 

trơ ngọn cỏ hoang 

Buồn chi vạt nắng 

nhuộm vàng lá bay

 

Thoáng xưa 

nắn nót hình hài 

Lỡ em tiếng hẹn…

đã hoài cố nhân

 

Phiến buồn 

treo gió vọng ngân

Ô môi rũ cánh trao thân niệm tình.

 

                      

Tôi vẫn thường 

Tôi vẫn thường viết cho quê hương

cho người mẹ chân trần lam lũ 

chiếc khăn rằn mấy mùa xưa cũ 

khóc đồng bằng da thịt rát đau

 

quá nửa đời thấm chiếc áo nâu

quen mùi khói cay nồng chái bếp 

ngó bên hiên chờ con bìm bịp 

gọi nước về cho lúa đơm hoa

 

tôi vẫn thường hát khúc dân ca

em đã nghe và xin đừng hỏi

nước mắt nào xua làn sương khói

để một lần tỏ mặt quê hương

 

chẳng như phố sáng những con đường

Mẹ chờ trăng qua đầu ngọn trúc

tiếng ru con, bàn tay sàng thóc

vậy mà thành nỗi nhớ thế thôi.

B.Đ