Lục bát tán hoa – Thơ Nhật Chiêu

173

 

Nhà thơ Nhật Chiêu – Ảnh: Thiên Kim

Mùa đi sóng vỗ Giao Thừa 

(Lục bát tán hoa)

Mùa đi sóng vỗ

Giao Thừa

chân chưa buông xuống

xuân vừa lung linh

cùng em

ta bỗng trùng sinh

đêm dung dáng lụa

em hình hài tơ

      Và ta trở lại dại khờ

*

Nửa đời nửa mộng đầy thơ

em ngân thân hát

ta chờ áo bay

uống em nhan sắc thực này

uống em chút ảo

uống đầy mây mưa

        Và ta uống cả bây giờ

*

Mốt mai mà cách đôi bờ

sông xa sẽ hát

lời ngơ ngẩn dài

mây thì

trắng mộng mà bay

ta thì

trắng mộng mà say

        Và ta hát với tàn phai

Mùa đi sóng vỗ mà ai

giao thừa

 

Chiên đàn hương ơi

(Lục bát tán hoa 2)

Chiên đàn nghiêng lá

thơm

xa

bên em hương lửa

trà pha ráng chiều

ửng màu

sương khói ta yêu

tà dương

thoáng một niềm kiêu

nhìn em

một thoáng cũng liều

trà đưa hương lạ

mây dìu ta đi

mà chi

em ơi

mà chi

mà chi em ơi mà chi

chiên đàn hương ấy

thầm thì hương ai

mà say em ơi

Say

 

Thương rau Thì Là

(Lục bát tán hoa 3)

Thì là

em hái cho ta

chợt xanh mướt

bóng chiều tà trên mi

chợt thơm

tóc thả xuân thì

đầy

dư vị đắng trong ly

đầy

dư vị đắng mà chi

một mai em hái

rau thì là không

*

     ai thì Là

    ai thì Không

   ai rực hồng

   ai long đong

trông xa em bước

buồn trông một đời

*

cách ta

là một trùng khơi

sóng trôi

tự thả mình trôi

lá rơi

tự thả mình rơi

ráng chiều

tự tắt mình rồi

thì là rau đắng người ơi

Thì Là

 

Có khi sa mạc 

(Lục bát tán hoa 4)

Có khi

sa mạc tôi ngồi

có khi không có

hoa rơi vào mình

có khi

trời đất lặng thinh

bỏ em vào xứ vô hình

tắt lời gió hát làm tin

có khi sa mạc

tôi tình tự tôi

*

Có khi

sa mạc tôi chơi

với trăng buốt lửa

với đời cuồng đông

có khi

sa mạc phiêu bồng

lan vào vô tận bên trong

lời ca hát của hư không

có khi sa mạc

tôi trồng ngược tôi

*

Để khi

trở lại với đời

thánh ca Mưa

lại

Ru tôi tuyệt trần

và tôi hồi

đáp rằng Vâng

và tôi sẽ

hát Ái ân

và tôi múa

với Nữ thần

là em

 

Như chiều ẩn nắng 

(Lục bát tán hoa 5)

Như

chiều ẩn nắng

trong mây

ẩn hương nồng hạ

trong dài đêm ngơ

*

tóc huyền

em ẩn niềm mơ

vì trăng

ẩn sáng trong hồ

như ta ẩn một hồn thơ

ở nơi vai ấm

đôi bờ buồn vui

Cõi em xin ẩn một người đìu hiu

tàn mùa

chưa tàn cuộc yêu

*

Như

mây ẩn nắng

trong chiều

em ơi…

 

Bốn mùa thân thể ca ngân

(Lục bát tán hoa 6)

Ôi môi nắng Hạ

lặng lờ

tóc mưa Thu thả

qua bờ

ngực Xuân

mù sương Đông

tan dưới chân

*

Bốn mùa thân thể ca ngân

bốn mùa hoa trái tình dâng

bốn mùa giao cảm vô ngần

bốn mùa mây ảo

rủ trần gian chơi

*

Từ em

rũ áo qua người

rực tình

giai điệu bờ môi

bàn tay

gạt nhẹ lá rơi

bốn mùa lên

bốn mùa vơi

trong mình

*

Bốn mùa ai trọn lung linh

một tia mỏng

nắng

xin đền đáp nhau

ai não nùng

ai nao nao

 

Gương nhìn theo bóng

(Lục bát tán hoa 7)

Người đi

từng bước xa gương

xuyên không gian lạnh

mờ sương

bàn tay ta

lênh lang buồn

ánh nhìn ta lướt vô phương

gương nhìn

theo bóng ai dường như

tan

gương nhìn theo

một

chút tàn tro bay

gương là

một cõi mơ phai

là như chiếc cốc

nghe đầy hư không

thân em từng đã

rượu hồng

rót long lanh cốc

mà rong ruổi tình

ta là tường vách lung linh

cho em có thể

tựa mình mỏi mê

người đi

một vé chiều đi

như không có một chiều về

con đường sắt

chạy lê thê

đôi hàng cây đứng

tái tê

này gương

đứng lại bên lề

mù sương soi bóng

bốn bề không ai

và gương

thành kẻ lưu đày

tự gương soi lấy mặt mày mình

thôi

 

Ta về lại phố Nhật Chiêu 

(Lục bát tán hoa 8)

Làng hoa xưa ấy bên hồ

khoác tên phố mới

ai ngờ như ta

Nhật Chiêu là phố

thế a?

tiền thân mình chắc là hoa

phố nghiêng thùy liễu la đà

đón người thơ từ phương xa

em đưa ta bước

như là trong mơ

*

này em

biết mấy tình cờ

biết bao sen ngó dưới hồ

không lìa ngó ý

tìm tơ

tóc mai em đã

lặng chờ ngàn năm

tóc mai ngời nắng mai xanh

vọng thanh từ gió vô thanh

bờ vai trắng mọng

em thành mây trôi

à không

ở lại làm người

làm người em ạ đáng yêu

*

ta về lại phố Nhật Chiêu

nhìn sen nụ hé

đợi chiều nắng phai

chừng em nghe động tóc mai

là ta lại đến Hồ Tây

tìm người

dù xa mà chẳng xa xôi

vì em đã hát

người ơi

lại về

 

Giọt sương bừng chiếu 

(Lục bát tán hoa 9)

Giọt Sương

người gái đăm chiêu

đạp thanh một thoáng

mà liều trăm năm

*

Giọt Buồn

ấm nóng từ tâm

thì thầm cỏ dại

bên dòng

bụi hồng

níu gió lên không

nến lau thắp nắng

cỏ bồng tà dương

chiều buông

một bóng xuân buồn

dấu rêu lạnh bước

khói hương lần về

*

Giọt Kiều

rơm rớm hàng mi

Giọt Thương

sẻ nửa xuân thì

*

Giọt Mùa

vẽ bóng người đi

*

Giọt Sương

bừng chiếu

bởi vì…

giọt sương 

N.C