Nằm trên triền cỏ mơ câu tương phùng – Thơ Thiên Di

733
Tác giả Thiên Di

Nhặt mảnh trời xanh
  

Trong vũng nước, mảnh trời xanh
Cùng tôi soi chiếc bóng mình sớm mai
Ngày lên, nhẹ tiếng thở dài

Phố bình yên thức, dấu vài bâng khuâng

Giọt sương lời nguyện xanh lòng
Từ trong đêm tối thắp hồng gió qua
Tình tôi khắc ngọc ghi ngà

Thơ tôi là cỏ là hoa bên trời

Ngày đi ngược gió gió ơi
Ngõ dài xa tắp có đôi chim về
Phố đem buồn bỏ canh khuya

Sài Gòn mưa nắng bốn mùa cùng ai

Dịu dàng mắt nắng ban mai
Tôi qua trời rộng hái vài nụ thơm
Hẹn người giây phút trầm hương
Về cùng ươm mộng trong vườn trăng tôi…

20.5.2020

 

Anh có hiểu…

          (Bài thơ tình thứ 13)

Từ những tàn than 
Bùng lên ngọn lửa
Ngọn lửa từ tim em

Thắp sáng cả vầng trăng

Không biết rồi anh có hiểu
Em đan những đêm mơ
Bằng âm thầm giọt lệ

Nảy mầm cánh đồng thơ

Cánh đồng thơ của riêng em
Lớp lớp hoa vàng 
Những cơn gió thổi nhấp nhô gợn sóng xanh trên cỏ
Ở đó giai điệu chim ca và tơ trời em chuốt dây chiếc vĩ cầm ánh sáng
Ngân nga 

Khúc nhạc của trần gian

Nắng vẫn vàng 
Tình em như khoảng trời xanh biếc 
Như làn mây phiêu du

Như cánh thiên di thích tự do bay lượn

Hồn em là mộng mơ của nắng
Là rạo rực của rừng
Là giọt sương rưng rưng 

Hỏi anh ơi, có hiểu?

Có chiếc lồng son nào nhốt được chim xanh và gió lộng
Có chiếc lồng son nào giữ mây trắng lang thang trời rộng
Và em 
Và anh
Có thể nào 

Dù cô đơn chẳng thể bỏ ước vọng của ngày mai…

 

Về trên triền cỏ

Về thôi, về lại vườn xưa
Ngồi bên hiên vắng, ngắm mùa lặng trôi
Về thôi, giữ nắng trong tôi

Về gieo lại hạt cho đời nở hoa

Tôi về gom kỷ niệm qua
Cất vào sâu cõi nhạt nhòa hư không
Ban mai hứng hạt sương trong

Cho tươi thắm lại đóa hồng héo hon

Nhẹ lòng muôn sự vô thuờng
Đóa sen thả xuống sông thương nguyện cầu
Tôi về tìm thuở ban đầu
Nằm trên triền cỏ mơ câu tương phùng
T.D