Tâm hồn tận hiến – Thơ Thái Bảo – Dương Đỳnh

189

Nhà thơ Thái Bảo – Dương Đỳnh 

 

Cho tôi được nói với em điều này 

Khi tôi bổ những nhát cuốc xuống vườn xưa hình như cha tôi thức dậy

Những cơn gió rì rào trên rừng keo

Những chồi non dậy mẩy.

 

Tôi đã từng nghe người dạy về chớp mắt cuộc đời

Hữu hạn và vô hạn!

Về những dấu chân còn in trên nẻo đời

Bằng đôi tay cần lao và tâm hồn tận hiến.

 

Người từng nhắc tôi phải yêu lấy cội nguồn

Những bãi bờ quê hương, những dòng sông ngọn núi

Những gương mặt thân quen đẫm mồ hôi vuốt vội

Trên bệ cày mùa đông hun hút rét đằm.

 

Trả nghĩa dòng sông cho bữa ăn con cáy con còng

Trả ơn cánh đồng cho hạt thơm hạt dẻo

Trả ấm áp cho củi rừng, trả ngọt mềm rau suối

Con chim ăn quả rồi biết bỏ hạt để nên cây

 

Ít ra cũng có một điều gì đó cho ngày mai

Dẫu là đá cũng xanh điều rêu nghĩ

Dẫu cát bụi cũng nên thành nên lũy

Dẫu phù vân cũng chớp mắt nên hình.

 

Có điều gì vội vã mỗi bình minh

Trong khu vườn xưa cha mẹ tôi từng ấp ủ

Trong bóng dáng, trong hình hài lam lũ

Khảm xước vào đời tôi những thầm lặng trang đài

 

Mọi cái rồi sẽ qua chỉ tình yêu ở lại

Tình yêu rạng ngời!

Cho tôi được nói với em điều này

Trước khi chìm vào quên lãng….

Quê nhà, mùa Giêng 2020

 

Cúi xuống

Thân tặng Ân Nguyễn và

3 bạn: Lê Phương, Maddie, Kenzie (Canada)

Tôi đã thấy một ngày bình yên khi người đến với người

Người cúi xuống thật gần để từng giọt nước mắt rơi

Người cúi xuống thật gần để xót xa phận đời; để quên đi bao nhọc nhằn; để quên đi những đớn đau cho một kiếp người quá vội.

Hành trình từ ngan trùng về lại. Từ rất xa của những con đường, từ sâu thẳm của tình thương, từ tâm tư của nỗi niềm trắc ẩn đớn đau giằng xé

Giản dị, đơn sơ, chân tình mà thao thiết. Mà vời vợi bao dung, mà đậm đà nghĩa tình chân chất trong ánh nhìn, trong vòng ôm và trong những nắm tay thật chặt.

Đâu đó trên đường ta qua mây che ngang đầu, nắng nhạt, cỏ xanh hát bên cầu. Mẹ lần hạt sương mai cõng ta qua mấy mùa giông bão. Rồi thời gian gội trắng tóc người, rồi cô đơn, rồi chia lìa… làm mòn thân xác mẹ. Rồi nhớ nhớ quên quên, rồi hư hao cùn khuyết mẹ lẩn thẩn một mình ôm gối hát ru con.

Cúi xuống để thấy sỏi đá quê nhà xanh lên màu lận đận. Thương cánh đồng làng, thương bờ tre bãi mía trong mờ mờ khỏa lấp cần lao.

Cúi xuống để tìm về ấu thơ tội nghiệp. Ngày mút ngón tay mơ nhấc mình bay qua bên kia dãy núi mà hồ dễ chi đâu. Té ngã đường trơn, mịt mù đường bụi lầm lụi vừa đi vừa khóc cho no nê những uất ức khát thèm.

Cúi xuống để trở về những điều đẹp nhất. Cho mắt sẽ ngời lên trong tâm hồn tinh khiết, môi nói lời yêu thương và trái tim luôn biết hát ru người.

Rồi rừng sẽ nghiêng che, suối sẽ reo lên trong dòng chảy trong ngần vuốt ve giữ gìn kỷ niệm. Xin được tạ ơn người trong một lần cúi xuống bên những đớn đau, muộn phiền. gãy đổ. Lửa đã được đốt lên hơ ấm những mảnh đời và cho tôi xin được cúi trước người.

                                             

Khi ta về

Khi ta về

Không còn em bên triền đồi xõa tóc

Không còn em bên bờ sông thả lá

Chắc ta buồn hơn xưa!

Ký ức đánh đu những vòng chóng mặt

Miên mang cơn mê

Lối về cỏ lấp.

Có con châu chấu cắn vào những lá cỏ non

Vỡ ra dòng nhựa ứa

Và cô đơn dắt tay ta về

Trên những lối mòn hoang vu

Phong kín dấu chân kỷ niệm!…

Khi ta về

Không có em

Ta ngồi đếm những con chim bay qua rừng lá đỏ

Một con…hai con… năm con… và nữa

Những cánh chim thiên di về đâu

Sao không chờ nhau vỗ cánh

Và, tiếng kêu của những con chim

Ta làm sao hiểu được

Biết nó buồn hay vui?

T.B-D.Đ