Tháng ngày ru đắng đót – Thơ Trần Văn Thọ

765

Chân dung nhà thơ Trần Văn Thọ 

 

Lời tháng Ba cho em

Cho anh gửi lời thơ có mùi cỏ lúa
Em mang theo cùng sinh nhật tháng Ba
Anh giữ lại chút nắng chiều vàng úa
Trên sông Thu lặng lẽ chảy bên nhà

Bao nhiêu năm em rời xa quê mẹ
Mang hồn anh trong một buổi chia ly
Kỷ niệm xưa cũng hóa thành tro bụi
Và thời gian bào nhẵn tuổi xuân thì

Anh mong em có những mùa hạnh phúc
Trên những con đường ngan ngát mùi hương
Ăm ắp niềm vui ngọt ngào phía trước
Như ánh đèn đêm lấp lánh phố phường

Dù thương em trên cánh đồng cỏ cháy
Nỗi nhớ nào rồi cũng hóa mồ côi
Anh như kẻ si tình một đời vụng dại
Như rong rêu, như hạt bụi bên đời…

 

 

Vết xước

Vết xước vẫn còn tươi đỏ

Hằn sâu trên da thịt em

Như là vết cào bão tố

Rách mảng trời mây êm đềm

 

Em trượt trên đời sỏi đá

Ai đang làm xước cuộc tình

Vết thương vùi sâu nỗi nhớ

Bao giờ trở lại nguyên trinh

 

Trái tim anh như dao cắt

Vết thương âm ỉ có lành?

Hay tháng ngày ru đắng đót

Hóa thành vết sẹo trăm năm

 

Tình yêu anh đầy dịu ngọt

Xoa lành vết xước cho em

Qua rồi nỗi đau trầm tích

Vết thương lên da non hiền

 

 

Em còn nhớ tháng Tư

Con đường xưa còn đó

Hoa xoan tím tháng Tư

Rơi buồn trên lối cỏ

Em ở đâu, bây giờ?

 

Tháng Tư xưa đọng lại

Trong nỗi nhớ thắt lòng

Áo em vàng hoa nắng

Chỉ còn như mênh mông

 

Chiều tháng Tư mỏng mảnh

Như vạt nắng cuối ngày

Em về nơi cuối gió

Trong tay người đắm say

 

Đêm tháng Tư vời vợi

Ôm thương nhớ nhu mì

Cả một trời ảo ảnh

Anh lạc mùa thiên di

 

Bài thơ em chưa viết

Màu giấy úa hững hờ

Em có còn trắc ẩn

Tháng Tư về hay chưa?

 

 

Viết ở Ngũ Hành Sơn

Những bậc đá thời gian mòn vẹt

Ngũ Hành Sơn hương sứ thơm lừng

Quả trứng thần Naga giao giữ

Đã hóa thành năm ngọn Hành Sơn

 

Núi cũng có tương sinh tương khắc

Huống chi anh… sinh khắc lẽ thường

“Em” sinh “Thơ”… thơ anh chân thật

Hang động nào chứa hết nhớ thương

 

“Thổ” khắc “Thủy” khiến mình xa cách

Anh làm sao về bến sông em

Để ngây ngất câu hò dịu vợi

Đắm đời trong ngon ngọt môi mềm

 

Hồn nương tiếng chuông chiều Linh Ứng

Một thoáng buồn xao xuyến Hành Sơn

Vách đá còn khắc tên kỷ niệm

Anh còn em trong cõi vô thường

T.V.T

Đà Nẵng