Tiếng vỡ trăng rằm – Thơ Nguyễn Nhã Tiên

564

Nhà thơ Nguyễn Nhã Tiên

 

     Ngẫu hứng với Thu Bồn

    Đâu phải chân mây nào cũng là nơi trời gặp biển

    như Thu Bồn đêm nay tôi nghe tiếng vỡ

                                                                   trăng rằm

    nơi con sóng chạm vào phiến nguyệt

    gieo vàng ngọc khoáng phía xa xăm

 

    Có mật ngôn nào thăm thẳm cổ phong

    ngọn gió hư vô tìm người bến vắng

    bài ca hoang vu một đời cỏ lau thầm lặng

    ơ hay! sinh hồn cỏ cây cũng cửa Đợi sông Hoài

 

    Em thắp trời thiên đăng đã tắt tự bao giờ

    có lửa nào không thành tro thành bụi

    chân mây cũ càng rong rêu đếm tuổi

    còn chút trăng khuya ngồi đợi non đoài

 

    Bắt chước người xưa tay vỗ mạn thuyền

    cao hứng ngâm tràn: Tôi làm trăng cổ độ  (*)

    ai chạm hồn tôi trời nguyệt bạch

    con mắt xa mờ phiến lụa lướt qua

 

    Chân mây in hình bao mùa xuân xa

    từng con sóng hai bàn tay tôi vớt

    một chút ánh vàng rơi vỡ tung bèo bọt

    vụn mảnh hồi quang găm tận đáy linh hồn.

(*) Thơ Hàn Mặc Tử

 

Viết sau giấc mơ gặp Bùi thi sĩ

             Thân con như thể thân rơi

            Một đêm mưa trút xuống đời cuồng điên

                                                        Bùi Giáng

Mây quái một đêm sinh cớ sự

Mưa cuồng sấm sét đất Duy Xuyên

Khoảng trời Cổ Tháp òa tiếng vỡ

Trút xuống đời một thi sĩ điên

 

Hạt giống thơ gieo thành sim tím

Thành hươu nai đùa giỡn thanh bình

Hay đâu sông núi thời chinh chiến

Quê xứ ngập tràn cuộc đao binh

 

Nhắm mắt cũng liều chơi binh lửa

Cười khinh, thi sĩ múa trên đồi

Vết thương buốt ngực – lời thệ hải

Khóc một lần vĩnh viễn chia phôi!

 

Tý – Sé – Dùi Chiêng…, xuôi Cửa Đại

Thác lũ khe tuôn buổi Mưa nguồn (*)

Thu Bồn ngọc khoáng từng hạt cát

Phường Rạnh trời xanh gió cố hương

 

Sơn xuyên ừ nhé, ngàn âm vọng

Cô em mọi nhỏ ở bên trời

Mưa nắng hình hài trăng Cổ Tháp

Tiền kiếp đẫm đầy dấu rong chơi

 

Phương thảo đường hoa ngày du mục

Athens đêm rót mộng điên cuồng

Em  hái dâu cồn xưa Trung Phước

Hiện thân về Phùng Khánh – Kim Cương…

 

Đi cho hết đêm dài vô tận

Yêu đui mù như buổi tân hôn

Như Nguyễn (**) từng Hồng Sơn Liệp Hộ

Nam Hải Điếu Đồ, tay nhẹ không

 

Đi cho hết ngày dài vô tận

Những tình nhân Chợ Lớn – Sài Gòn

Mặt đất gầy dưới chân bụi lấm

Phủi một lần là sạch trăm năm.

Gác khói bay 12/6/2019

(*) Mưa nguồn – Thi phẩm nổi tiếng của Bùi Giáng

(**) Nguyễn Du

 

Quãng lặng

Nhuộm úa tôi bây giờ nắng giẫm nắng ngày qua

loang dần vết ngày im lìm bóng xế

tiếng lào xào hàng cây lá kể

tôi lại tiễn tôi thêm một mùa màng

 

Chống chọi lại nỗi buồn vô cớ hoang mang

lật trang cảo thơm

bất ngờ nhan sắc

hình như mỗi nơi em qua đã thành quãng lặng

những ánh sao băng ửng sắc ngôn từ

 

Thế giới già nua cằn cỗi từng ngày

những sân ga sắp hàng trên đường đi tới

từng nơi ấy rêu tốt tươi hẹn ước

mộ địa lô nhô chốn bụi bặm người

 

Nắng úa vàng rơi chân mỏi đường trường

vượt thoát niềm tuyệt vọng kia tôi quay về

                                     then cài cửa đóng

lục tung xa xăm phủi từng bụi bặm

tro trấu tuổi mình hương sách cũ càng bay

 

Câu thơ xưa xếp hàng như khối gạch nung

cái đỉnh tháp chon von điền tên mây trắng

sự im lặng

 âm ỉ khôn nguôi ngày lửa ấm

nhuộm úa tôi, nắng lại từng ngày.

N.N.T