Vùi đêm sâu giấc tối – Thơ Trương Quang Nhân

Tác giả Trương Quang Nhân  

 

Góc trưa 

Võng hè

kẽo kẹt bờ trưa

chim trốn nắng

gọi

nhặt thưa cuối vườn

ve kêu rụng nắng

đầu thôn

lời ru buồn…

nghẹn

dỗi hờn tình duyên

ru con

gởi

nỗi niềm riêng

vườn bên người cũ

lặng

miên man buồn…

      

Khoảnh khắc giao mùa

Nhận từ nguồn mặt trời

lặng lẽ một đời

trăng

tái tạo

sắc màu kỳ ảo

huyễn hoặc trời đêm

 

Bình minh

gọi ngày lên

kéo những sợi nắng căng nghiêng xuyên nách lá

hồi phục sắc màu cho tất cả

đêm đã đánh đồng

trộn lẫn vàng thau

 

Vầng trăng lẩn khuất nơi nao

vùi đêm sâu giấc tối

 

Thời gian

tuần hoàn ngày đêm tiếp nối

 

Có những khoảnh khắc

                               giữa đêm – ngày, ngày – đêm

cả góc trời tái tím

ai biết ở trên đầu

nhợt nhạt

một vòng trăng…

Hỏi

Khi ta ở chỉ là nơi đất ở*

 

Xuống phố nôn nao nhớ núi

Thèm chút sắc rừng ban mai

Chiều rộng hương ngàn gió lả

Thật thà em tựa nguyên khai

 

Phố chật người đông khó bước

Nhà cao trời thẳm khôn nhìn

Rộn rịch phấn son khách sáo

Môi gần em vẫn xa xăm…

 

… Đã yêu hối hả nhịp đời

Đã mến từng con hẻm chật

Nhận chân nụ cười không thật

Lỗi nào ở chiếc môi son!

 

Nhớ anh trăng lạnh đầu non…

Thơ Chế Lan Viên

 T.Q.N