Cầu nguyện – Thơ Bùi Minh Vũ

72

Nhà thơ Bùi Minh Vũ.

Có một ngày

Có một ngày

Phía mặt trời mọc

Những chiếc thuyền ngủ chẳng có chăn

Trường Sa, Hòang Sa trái tim thổn thức

Chiếc lưỡi bò chìm sâu dưới đáy

Lỗ chỗ những vệt gân biển mấp máy

Có một ngày

Ta thức cùng mặt trời

Xem thời gian bị cày xới trên thân thể

Gã trai to không còn lưỡi

Rụng hết móng tay trên biển

Phím đàn Tổ quốc tôi rung lên tiếng hát

Có một ngày, sẽ một ngày…

***

Cầu nguyện

Em khuyên tôi cầu nguyện

Nhan sắc đừng phai

Màu hoa hồng đừng nhạt

Những con đường dẫn đến tình nhân

Nắng xanh tràn qua kẻ lá

Trời đừng mưa đá

Nước không qua bờ đê sông Hồng

Lúa đầy bông

Người nông dân ra đồng vui nhặt mùa lúa

Em khuyên tôi cầu nguyện

Hôm nay, may lắm

Chẳng có ai ăn xin

Ngày sau

Chẳng còn ai ngủ trên hè phố

Sau nữa

Người nghèo trúng số sẽ đổi đời

Em khuyên tôi cầu nguyện

Lánh đồng tiền bất lương

Rửa tai nghe lời thiện

Thẳng lưng chào bạn vong niên

Và rồi. Em xa tít tắp

Từ đó, tôi cầu nguyện.

Bức tranh về thành phố chưa có khung

Tôi vẽ bức tranh về thành phố

Nơi tôi sống

Những vườn hoa

Cụ già ngồi đọc báo

Nụ hôn bồ kết còn vương trong lối nhỏ hoa viên

Suối Ea Nao lượn như H’Nhí đang múa

Trường mẫu giáo dáng nhà Ê đê

Chiếc thuyền triệu năm trôi dạt lên Cao nguyên huyền thoại

Với tình yêu Đam San rực lửa ban mai hồng

Tôi vẽ bức tranh về thành phố

Ngôi nhà trong vườn xanh

Chẳng còn tàn thuốc của người đàn ông bảnh trai vứt trên hè phố

Những chiếc xe không khói đen như vàng SJC 9999

Bức tranh về thành phố

Chưa có khung

Có lẽ

Nét vẽ về sự đổi thay thật khó.

B.M.V