Chùm thơ Nguyễn Bằng

325

Tác giả Nguyễn Bằng

 

BÓNG CHIỀU

 

Bóng chiều trải bạc trên đồng

Say con chiền chiện hót bồng tứ thơ

 

Mây hồng vãng bóng nhởn nhơ

Soi buông mặt nước mây lờ đờ trôi

 

Hoàng hôn nhuộm tím vành môi

Hôn trên ruộng mật bờ xôi ngút ngàn

 

Hồn thơ quyện sắc mây đan

Heo may mở lối thu ngàn sang đông

 

Rét rồi người có về không

Hay theo con sáo sổ lồng tìm thơ.

 

HỒN QUÊ

 

Ngọt ngào tiếng mẹ ru hời

Chạm vào hồn đất vọng lời yêu thương

Người quê một thuở vấn vương

Lòng cuồn cuộn nhớ màn sương lam chiều.

 

Một thời mái lá tranh xiêu

Than hồng sưởi giọng lẫy Kiều sang đêm

Vòng tay như dải lụa mềm

Ru con giấc ngủ dịu êm giấc nồng.

 

À ơi nhớ những đêm đông

Rét căm căm rét mà không chăn mền

Bao gai kín dưới hở trên

Lạnh trùm thân mẹ chẳng rên rỉ lòng.

 

Hồn quê trải tấm lưng còng

Con đi mãi nhớ mãi mong lối về

Dấu chân đảo khắp sơn khê

Giờ về tựa bóng hồn quê cõi chiều.

 

CHIỀU TAM ĐẢO

 

Không bến bờ sao Tam Đảo chao nghiêng

Vầng mây lạc vời chung chiêng mắt gió

Từng hơi thở trước cổng trời ràn rạt

Nắng khép mùa sương khói vấn vương theo.

 

Mải thổi hồn vi vút tiếng thông reo

Lòng thổn thức trời giăng giăng mưa bụi

Dòng thác Bạc phô mình theo dáng núi

Soi bóng đa sừng sững giữa đại ngàn.

 

Hồn thi sĩ nghiêng bóng chiều huyền ảo

Nén lời thơ thổi nốt nhạc bay xa

Vọng câu hát bềnh bồng trời Tam Đảo

Nghe mênh mang rạo rực vắt ngang chiều.

 

Nắng dát nắng mây chồng mây tựa biển

Lưng lửng trời lưng lửng níu hồn mây.                     

 

XUÔI DÒNG HƯƠNG GIANG

 

Huế thơ mộng mưa đắm lòng chiều Hạ

Mắt mơ màng hồn thả giữa dòng Hương

Nhớ Mặc Tử lần lối về Vĩ Dạ

Vọng lời thơ tìm đâu bóng Mộng Cầm.

 

Những lăng tẩm chứa bao điều bí ẩn

Máu oan hồn ám giấc ngủ ngàn thu

Kẻ chinh phạt người mở mang bờ cõi

Một vương triều công tội mấy ai quên.

 

Xuôi bến Ngự thuyền rồng chao mặt sóng

Dòng Hương Giang tô điểm bóng trăng ngà

Sương huyền ảo vây hoàng thành mê hoặc

Giấc mơ lòng bừng tỉnh giữa trời đêm.

 

Nguyễn Bằng