Hương Hoàng Lan mùa cũ – Chùm thơ Nguyễn Trần Hoàng Viện

123

(Vanchuongphuongnam.vn) – Mùa Valentine…/ hương hoàng lan mùa cũ/ một vần thơ vụn vỡ/ đêm nghiêng…

Hương Hoàng Lan mùa cũ

 

Mùa xuân vẫn còn đó phải không em

đã lâu rồi anh không biết ngày tháng

cuốn theo nhịp đời trôi

dấu yêu xưa chìm vào quên lãng

 

Đường về nhà hôm nay khác lạ

có nụ cười khúc khích

có đôi mắt say say

có chiếc áo màu xanh da trời của Valentine năm ấy

anh cố tìm trong dòng người thanh tân

không có em

không có anh

 

Thỏi sô cô la nằm im

19 bông hồng tinh nguyên pha lê

phím đàn ngủ vùi trong căn phòng vắng

 

Anh đi nhặt lại mùa xuân trước

có nhớ thương

có giận hờn

tiếc nuối

 

Miếng trăng gầy biêng biếc

ánh hằn mái tóc sương pha

con phố không tên chợt dài vô tận

 

Mùa Valentine…

hương hoàng lan mùa cũ

một vần thơ vụn vỡ

đêm nghiêng

 

Hồn quê

 

Chiều rải nắng Ô Môn

chòng chành điệu song loan

tuổi thơ nồng hoa bưởi

lời ru ngọt tâm hồn

 

Cánh đồng đắng khói rơm

hoàng hôn gầy vai mẹ

sáo diều no vạt nắng

gió lành giấc ngủ thơm

 

Đình Thới An thăng trầm

thời gian đong cổ kính

ngân giọt đờn tài tử

giữ hồn suốt trăm năm

 

Tuổi thơ đã trôi xa

chiều tím cánh diều xưa

sương phai dần tóc mẹ

mùa chùng chình nắng mưa

 

Ngập ngừng

 

Mặt trời dậy sớm

sông Hậu dịu dàng

đò ngang sương đẫm

cô em mười tám đợi xuân

cụ bà thất thập bồn chồn… xuân trôi…

 

Mặt trời nhìn đôi ngực mùa xuân say đắm

bỗng giật mình trên dòng tóc trắng

đầy ắp tháng năm

bước thấp bước cao… từng bước âm thầm

người thiếu nữ năm xưa cất mấy mươi mùa xuân vào tim và đáy mắt

từng bước chân thơm nồng ký ức

ngập ngừng…

N.T.H.V