Lâm li tình đất – Thơ Trần Thanh Xem

325

Ảnh minh họa – Nguồn internet

 

Đêm cổ nhạc vầng trăng 

Đêm trăng thanh em buông bài vọng cổ

Đàn chơi vơi hòa điệu quyện lời ca

Nghe miên man lan tràn trên sông nước

Giọng ca buồn, chan chứa đường tơ.

 

Hát đi em cho lâm li tình đất

Gọi hồn quê như thấy bác Sáu Lầu

Ông chưa được bến neo, ơi bài ca “Tình nghệ sĩ”

Kiếp phong trần lệ lã chã niềm đau.

 

Sương rơi đầy, đêm cổ nhạc vầng trăng

Gởi gió mây tái tê lời ca trầm bổng

Ta nghiêng tai nghe tiếng lòng qua câu hát

Chợt bùi ngùi, tim nóng hổi niềm thương.

 

Về bến mộng Cầu Ngang 

Anh trở về bến mộng Cầu Ngang

Nghe hương lúa non đan vào chiếc áo

Cờ hoa ngô lung lay vương phấn bụi

Ôm vào lòng miền giồng cát trắng phau.

 

Biển Mỹ Long thao thức gọi ngày đêm

Nước xanh lơ lượn lờ chim bay múa

Thuyền neo bờ tiếng làng chài xao động

Anh yêu thèm màu mắt cá ngây thơ.

 

Đêm trăng mờ, quán gió êm êm

Giọt cà phê đê mê hồn lãng mạn

Anh tìm em chiều quê nhà giăng tím

Sợi tơ hồng níu lại đất Cầu Ngang.

 

Ngủ đi em

Ngủ nhe em

Ngoài kia sương khuya giăng bàng bạc

Mảnh trăng ngà chênh chếch tuổi mười lăm

Con vạc sành nỉ non buông tiếng nhạc.

 

Anh ngồi hát ru

Điệu dân ca dịu hiền như dòng sữa mẹ

Từ trái tim nồng khơi đóm lửa

Lai láng tình ngọt lịm bay xa.

 

Ngủ đi em

Ngày cũ đã tàn phai

Tiếng đêm vọng về nức nở

Nhịp đong đưa

Anh làm gió chở làn hơi mát rượi

Lén hôn hoài trên bờ má em thơm.

T.T.X