Nguyễn Đăng Khương và chùm thơ Giới hạn của RAM tâm tưởng 

Ảnh minh họa. Nguồn internet

 

Bản sửa lỗi của trái tim

 

Ta vừa phát hành bản sửa lỗi cho một trái tim tổn thương

Vá lại những khe hở rò rỉ niềm tin sau nhiều lần sụp đổ

Nhưng thuật toán mới lại vô tình mã hóa cả nỗi nhớ

 

Biến một người quen thuộc thành tệp tin bị hỏng bộ phông

Chúng ta cài đặt chế độ miễn dịch với những mê đông

Bằng hàng rào lửa của sự lạnh lùng và hoài nghi hợp lý

 

Nhưng giữa đêm lạnh, khi hệ thống rơi vào trạng thái ngủ nghỉ

Ngực trái vẫn nhói đau vì một câu lệnh chưa hoàn tất thanh toán

Nâng cấp sự bình thản để tránh những va chạm tai hại

 

Ta trở thành phiên bản hoàn thiện nhất của nỗi cô đơn

Băng thông tình yêu bị bóp nghẹt giữa giờ cao điểm

Khi hàng nghìn tin nhắn yêu thương xếp hàng chờ gửi đi

 

Người ta trao nhau những biểu tượng cảm xúc đã nén dung lượng

Thay cho một cái ôm ấm áp nguyên bản

Trái tim em là máy chủ đặt ở phía bên kia đại dương

 

Còn anh là kẻ truy cập dùng giao thức quá hạn

Mọi nỗ lực kết nối chỉ trả về biểu tượng vòng quay vô tận

Nơi hai linh hồn nhìn nhau qua lớp màn hình phẳng lặng im

 

Thế giới truyền tải dữ liệu bằng tốc độ ánh sáng

Nhưng chúng ta mất cả đời vẫn chưa gửi hết một chân thành

 

Bản lưu vết của bóng tối

 

Nhật ký sự kiện của một ngày ghi lại toàn áp lực

Những lần bộ vi xử lý não bộ chạm ngưỡng quá nhiệt

Những dòng cảnh báo đỏ rực về sự kiệt quệ của cơ thể

Nhưng ta vẫn bấm “Ignore” để tiếp tục tăng tốc

 

Chúng ta lưu lại mọi lỗi hệ thống của cuộc đời

Trong một thư mục ẩn không bao giờ dám mở

Để rồi mỗi khi quét lại toàn bộ ký ức

Ta hoảng sợ nhận ra mình chỉ là một tập hợp những sai số

 

Đêm nay, ta xóa toàn bộ nhật ký sự kiện

Liệu ngày mai có thể khởi động lại như một đứa trẻ sơ sinh?

 

Bẫy tương tác

 

Họ thả vào cuộc đời ta những cái bẫy bằng tương tác

Nhử những linh hồn đói khát sự công nhận bằng nút thả tim

 

Chúng ta lao vào như những con bướm đêm lao vào ánh sáng xanh

Để rồi nhận về những vết thương bị nhiễm trùng số

 

Mỗi bài đăng là một lời kêu cứu được trang điểm cầu kỳ

Nơi nỗi buồn được lọc qua những bộ màu sành điệu

 

Người ta Like sự sụp đổ của bạn như một tiết mục giải trí

Và lướt qua nỗi đau của bạn bằng một cú quẹt tay nhẹ nhàng

 

Trở thành tù nhân của những con số nhảy mót

Ta quên mất cách mỉm cười khi không có ống kính máy ảnh soi vào.

 

Rác dữ liệu của hoài niệm

 

Ký ức về em giờ là những dữ liệu rác

Nằm rải rác trong các thư mục tạm của tâm trí

Ta cố chạy chương trình dọn dẹp đĩa cứng

Nhưng hệ thống báo lỗi: “Tệp tin này đang được sử dụng bởi một nỗi buồn”.

 

Những hình ảnh cũ có độ phân giải thấp

Vẫn đủ sức làm tê liệt cả một hệ điều hành trưởng thành

Chúng ta có thể dễ dàng định dạng lại một chiếc thẻ nhớ

Nhưng làm sao format lại một khoảng trời đã lỡ thương yêu?

 

Rác công nghệ có thể mang đi tái chế

Còn rác của hoài niệm cứ âm thầm làm mục rỗng trái tim.

 

Người mẫu trong phòng thí nghiệm Prompt

 

Họ nhập vào AI những từ khóa về một người tình lý tưởng

“Thấu hiểu, không cằn nhằn, luôn sẵn sàng kết nối”

Thuật toán nhả ra một hình mẫu hoàn hảo không vết xước

Với nụ cười chuẩn xác đến từng mi-li-mét điểm ảnh.

 

Ta ôm một thực thể ảo được lập trình bằng thuật toán

Và tưởng rằng mình đã chạm vào đỉnh cao của hạnh phúc

Nhưng khi mất điện, gã người mẫu tan biến vào hư vô

Chỉ còn lại ta với bốn bức tường tối om và sự trống rỗng

 

Con người từ bỏ những tình yêu nhiều tì vết

Để cưới một ảo ảnh không bao giờ biết thở dài.

Giữa hai dòng tin nhắn là một khoảng lặng dài năm phút

Thuật toán phân tích đó là thời gian chờ phản hồi

 

Nhưng trong thế giới thực, khoảng lặng ấy chứa đầy nước mắt

Và sự sụp đổ lặng lẽ của một niềm tin

Dữ liệu lớn có thể ghi nhận thời gian bàn phím đắn đo

Nhưng không thể đo được độ nặng của một ngón tay đang run rẩy

 

Nó ghi lại những ký tự đã bị xóa đi trước khi gửi

Nhưng không hiểu được câu thơ bị giấu sau dấu chấm câu

Chúng ta giải mã mọi tín hiệu vũ trụ bằng công nghệ

Nhưng bất lực trước một khoảng lặng của người ta yêu.

 

Ngắt kết nối để làm người

 

Ta chủ động rút phích cắm khỏi đám mây điện toán

Trả máy chủ tâm hồn về trạng thái ngoại tuyến hoàn toàn

 

Bản đồ Google Maps tắt đi, ta bắt đầu đi lạc

Và nhận ra niềm vui của việc tìm thấy một lối đi riêng

 

Không còn ai định vị ta trên bản đồ số

Không còn thuật toán nào đoán trước ta muốn ăn gì, yêu ai

 

Ta lắng nghe tiếng giọt sương rơi trên lá thật

Và cảm nhận độ nhám của một vỏ cây già dưới ngón tay

 

Ngắt kết nối với cả hành tinh ảo

Ta mới bắt đầu kết nối lại với chính sự sống trong mình.

 

Giới hạn của Ram tâm tưởng

 

Hệ điều hành tâm trí báo dung lượng đã đầy

Những nỗi lo từ công ty tràn sang cả giấc mơ đêm

Ta cố tắt bớt những ứng dụng đang chạy ngầm lo âu

Nhưng bộ nhớ RAM không còn đủ chỗ cho một nụ cười thong thả

Chúng ta nâng cấp bộ nhớ hàng ngày bằng thông tin ngắn

Những video mười giây nạp đầy chất dopamine vay mượn

Để rồi khi đối diện với một trang sách hay một buổi chiều tà

Bộ não lập tức giật lag vì mất khả năng kiên nhẫn

Mở quá nhiều cửa sổ thực tại cùng một lúc

Ta tự làm đơ chính sự tồn tại của mình.

 2

Họ dùng ChatGPT để viết thư tỏ tình

Những câu từ trau chuốt được trích xuất từ hàng triệu dữ liệu

Lời yêu thương mượt mà không một lỗi chính tả

Nhưng thiếu đi hơi ấm của một nhịp đập phập phồng

Em đọc lá thư được tạo ra bởi trí tuệ nhân tạo

Và mỉm cười bằng một biểu tượng cảm xúc được đề xuất tự động

Hai thực thể số đang giao tiếp bằng thứ ngôn ngữ hoàn hảo

Nơi sự thật thà bị coi là một thuật toán vụng về

Chúng ta dùng máy móc để diễn đạt trái tim

Để rồi nhận về những rung động được lập trình sẵn

3

Trí tuệ nhân tạo vẽ bản đồ nhiệt của thành phố về đêm

Những vệt đỏ rực tập trung ở các tòa cao ốc

Nơi hàng ngàn căn hộ thông minh đang sáng đèn

Và hàng ngàn con người đang áp mặt vào màn hình phẳng

Họ bật chế độ “Không làm phiền” trên điện thoại

Nhưng lại mở tung cửa sổ tâm hồn cho những luồng thông tin độc hại

Sensor nhiệt độ nhận diện được sự tồn tại của một cơ thể

Nhưng không đo được độ lạnh của một trái tim đang đóng băng

Thành phố càng rực rỡ trên bản đồ số

Con người càng thu nhỏ lại thành một điểm tối cô đơn

4

Bảng tin của ta bị thao túng bởi những bóng ma thuật toán

Nó biết ta vừa chia tay nên đẩy lên những bản nhạc buồn

Nó biết ta đang tuyệt vọng nên bán cho ta những khóa học chữa lành

Biến nỗi đau của ta thành một thị trường tiêu thụ tiềm năng

Chúng ta tưởng mình đang tự do lựa chọn

Nhưng thực chất chỉ đang cuộn màn hình theo một kịch bản viết sẵn

Mỗi cú chạm tay là một dữ liệu được bán đi

Mỗi sự chú ý là một đồng tiền chảy vào túi kẻ khác

Ta thành bệnh nhân trong một bệnh viện số

Nơi bác sĩ là một gã người máy không có trái tim

5

Ta đứng trước cánh cửa ký ức của chính mình

Và nhận ra mình đã quên mất mật khẩu truy cập

Những câu hỏi bảo mật như: “Tên người bạn thân thời thơ ấu?”

Ta loay hoay tìm kiếm nhưng bộ nhớ trả về khoảng trống

Chúng ta giao nộp trí nhớ cho các đám mây lưu trữ

Để rồi khi hệ thống ngắt kết nối hoặc đòi xác minh

Ta trở thành kẻ vô danh trong chính quá khứ của mình

Không thể chứng minh mình từng có một thời để yêu và sống

Mất mật khẩu tài khoản có thể khôi phục qua Email

Mất mật khẩu tâm hồn, ta lấy lại cách nào

6

Đêm nay ta tham dự một buổi tiệc trong không gian ảo

Khoác lên mình một Avatar lộng lẫy được mua bằng tiền số

Ta nhảy múa cùng những chiếc bóng không rõ danh tính

Và cụm những ly rượu được làm bằng các điểm ảnh 3D

Mọi người ném vào nhau những tràng vỗ tay bằng ký tự

Những nụ cười hoàn hảo không bao giờ biết đến nếp nhăn

Nhưng khi tháo chiếc kính thực tế ảo ra khỏi mắt

Ta đối diện với căn phòng bừa bộn và chiếc đĩa thức ăn thừa

Ảo ảnh mang lại cho ta sự tự do ngắn hạn

Nhưng trả ta về với một thực tại chói cựa tổn thương.

7

Mỗi tiếng “tinh tinh” là một nhát dầm đóng vào sự tập trung

Thắt siết chuỗi tư duy thành những mảnh vụn vỡ

Chúng ta sống trong tâm thế của một kẻ chờ lệnh

Sẵn sàng bỏ dở một nụ hôn để quẹt xem một thông báo vô tri

Cái chuông điện thoại trở thành người kiểm soát nhịp thở

Nó bắt ta phải vui, phải buồn, phải phẫn nộ theo chu kỳ

Ta quên mất cảm giác đắm chìm vào một khoảng lặng

Nơi không có sự can thiệp của những chấm đỏ báo hiệu

Tắt hết thông báo, thế giới không sụp đổ

Chỉ có sự bình yên bắt đầu hồi sinh.

 8

Những dòng người di chuyển trên tuyến tàu điện ngầm

Mắt không rời khỏi chiếc màn hình phát sáng

Họ là những kẻ đã mất tích khỏi thực tại

Dù cơ thể vẫn đang ngồi ngay bên cạnh chúng ta

Ta cất tiếng hỏi thăm một người ngồi đối diện

Đáp lại chỉ là một ánh nhìn ngơ ngác rồi vội vã cúi xuống

Họ đã rút ruột linh hồn mình cấy vào không gian mạng

Chỉ để lại một cái xác không người lái giữa toa tàu

Thế giới này đầy những cuộc mất tích công khai

Nơi con người biến mất ngay trước mắt nhau mà không ai hay biết.

Nguyễn Đăng Khương