Nguyễn Hồng tin nhắn lúc không ngày

585

29.12.2017-09:20

MẮT ƯỚT

 

Nếu có thể lại đầu trần chân đất đuổi bắt những cơn mưa

Nuối từ ngày nỗi buồn chưa cắt rốn

Trong veo mắt biếc

Chí chóe cầu ao mấy gọng cỏ gà.

 

Ai lỡ bọc lời yêu vào chiếc tã hoa

Chắt chiu nuôi suốt quãng ngày không tên tuổi

Mắt biếc qua thì

Buồn vui đắp đổi

Hẹn hò mưa.

 

Mong manh câu nhớ thương gãy gập nhịp đò

Người ta qua sông ngày mưa buồn trôi son phấn

Cỏ gà níu chân ai bật khóc

Dùng dằng câu… “đừng về”.

Bây giờ mưa lặng phía không nhau

Mà sao… mắt ướt!

 

 

UỐNG RƯỢU XỨ NÚI

 

Em chạm cổng trời ngày bung biêng say

Khúc khuỷu dốc

Mây vờn mây

Gió la đà che ngực núi

Bao la câu hát thả ngang chiều.

 

Xứ núi uống rượu bằng mắt

Mà say say mềm môi

Là lá la câu thương nhớ

Điệu khèn theo em về xuôi.

 

 

MỘT ĐOẠN BUỒN KHÔNG TÊN

 

Định kêu buồn nhưng lão lại can

Lão vênh váo bảo dở hơi à, phí thế

Đời dài như tơ nhện

Cất bớt nỗi niềm mai buồn cũng chẳng sao.

 

Muốn khóc lắm rồi ta tìm lão thở than

Lão cười như ống bô vỡ khói

Nước mắt có chi ghê gớm

Cất đi rồi mai mốt diễn với đời.

 

Ta biết nói gì

Vui thì vui riêng buồn san cho lão hết

Tóc lão nửa sương nửa khói

Mắt lão nửa cười nửa đau

Một ngày vô cớ lạc nhau

Ta lặng im cớ sao lão khóc?!

Nhà thơ Nguyễn Hồng

 

 

THÌ THÔI

 

Chới với một ngày rỗng gió

Thấy anh vừa tràn qua mi

Nhắm mắt thôi đừng giăng mắc

Kẻo lạc nẻo chiều bơ vơ

 

Ừ thì thôi không nghĩ

Tựa vào bão cũng lặng câm

Em một mình gió nổi

Dỗ lòng nín một khúc mưa.

 

 

TIN NHẮN LÚC KHÔNG NGÀY

 

Này người đàn ông em giấu kín trong ngực trái

Tập tành hò hẹn em đi

Chỉ tích tắc nữa thôi là em quên nhớ

Chỉ tích tắc nữa thôi em tự phân thân kết liễu một chuyện tình.

 

Là câu chuyện tình tang em nhặt được lúc sang mùa

Khuông gió vu vơ tập lời tình tự

Em lãng du đã qua bao lần thử

Phủi trượt lời tàn tro.

 

Nhanh lên nhé

Em sắp quên…

 

NGUYỄN HỒNG

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC…