Nguyễn Văn Song – Cúi đầu tạ chiếc giỏ tre

1200

(Vanchuongphuongnam.vn)Thơ lục bát của Nguyễn Văn Song dễ đọc, dễ nhớ, dễ đi vào lòng người bởi ngôn ngữ thơ anh khá chân thành, bình dị nhưng lại có những câu từ đắt giá và hình tượng. Nhất là những bài thơ về cha mẹ, về làng quê. Những bờ ao, gốc rạ, cơi trầu, giỏ tre, gọng vó, cổng làng, ngõ xưa, sân đình, bến nước… được anh xem như là những kỷ vật để anh thực sự ký thác hồn mình để nhả ra ngôn ngữ thi ca đầy hình tượng. 

Nhà thơ Nguyễn Văn Song sinh năm 1974, tại Vân Điềm, Vân Hà, Đông Anh, Hà Nội. Hiện là giáo viên Trường THPT Phù Cừ, Hưng Yên. Anh đã xuất bản 2 tập thơ: Đi từ phía cổng làng, Mẹ và sen. Đoạt giải B (không có giải A) cuộc thi thơ của Báo Văn Nghệ – Hội Nhà văn Việt Nam 2019 – 2020 và nhiều giải thưởng khác.   

Phùng Hiệu (chọn và giới thiệu)  

Nhà thơ Nguyễn Văn Song

Giỏ Tre

Nhà còn một chiếc giỏ tre
Lửng lơ góc bếp vọng nghe gió đồng
Con về gặp chiếc giỏ không
Lặng im mà bỗng ngập lòng ngày xa

Khúc tre vườn cũ cội già
Tay cha vót những thật thà thành nan
Con ngồi ngắm chiếc giỏ đan
Chợt nghe tiếng ếch đê làng gọi mưa

Đồng xa mót tép, mò cua
Mẹ về nghẹn gió giữa trưa nắng trầy
Giỏ thì nặng, mẹ lại gầy
Bát canh mẹ nấu cũng đầy mồ hôi

Đội mưa, cõng nắng vào đời
Giỏ theo con suốt một thời hàn vi
Đầy vơi giỏ chẳng nói gì
Quanh năm lấm láp cũng vì nuôi con

Một đời ngấm vị bùn non
Thời gian sương khói vẫn còn dấu quê
Cúi đầu tạ chiếc giỏ tre
Cho con đi biết nhớ về chốn xưa.

 

Ta về mót chút nhà quê

 

Ta về mót chút nhà quê

Cỏ may thêu gió triền đê bốn mùa

Trăng non nghiêng bóng ao chùa

Phải lòng một đóa sen vừa trổ bông

 

Ta về mót giữa cánh đồng

Rạ rơm loang khói thơm nồng khoai ngô

Có con nghé đứng ngẩn ngơ

Mải chơi lạc mẹ bây giờ tìm đâu

 

Ta về mót gió qua cầu

Tìm người gửi áo cho nhau giấu nhà

Chưa cùng thưa với mẹ cha

Mà đôi vạt áo lệ sa ướt mèm

 

Ta về mót giại hiên thềm

Dáng cha hút thuốc trăng đêm đổ dài

Mẹ ngồi khâu áo rách vai

Hình như miếng vá đã vài lần thay

 

Ta về mót miếng trầu cay

Mót dăm gầu nước đong đầy giếng quê

Lỡ chân lạc bước cõi mê

Hồn còn nương dấu tìm về trăm năm.

 

Ngõ xưa

 

Ta về ngõ của ta xưa

Tìm tre cong ngọn nắng mưa xạc xào

Óng vàng quả duối bờ ao

Rặng xoan rộn tiếng chào mào tìm nhau

 

Bạn bè cắt cỏ chăn trâu

Chia nhau một củ khoai màu than rơm

Nắm ngô rang hạt vàng ươm

Có gì nhắn nhủ mà thơm đến giờ?

 

Bà Năm tóc trắng phạc phờ

Con đi chinh chiến, còn chờ nữa không?

Chị Tâm sao chẳng lấy chồng

Đợi gì cây bưởi trổ bông trắng vườn?

 

Về tìm một buổi tinh sương

Ngõ nhà níu gót rơm vương bộn bề

Cha ra đồng sớm không về

Rạ rơm cay khói ngõ quê mịt mùng

 

Đã đi trăm nẻo nghìn trùng

Ngõ nhà về lại ngập ngừng bước chân

Tường ngăn lối xóm cao dần

Còn nghe tiếng vọng bần thần ngõ xưa.

 

M giờ thôi cả ăn trầu

 

Mẹ giờ thôi cả ăn trầu
Hàm răng lần lượt đi đâu cả rồi
Lá trầu mẹ vẫn quệt vôi
Vẫn têm cánh phượng trong cơi sẵn sàng

 

Giàn trầu mẹ hái lá vàng
Để phần cho bạn trong làng đến thăm
Bạn già đầu vấn khăn trần
Miệng nhai bỏm bẻm trong ngần hồn quê

 

Chuyện mưa, chuyện nắng dãi dề
Chuyện làng, chuyện xóm, chuyện về ngày xưa
Miếng trầu đạm bạc mẹ đưa
Nồng cay hương vị quê mùa đằm sâu

 

Môi già nhuộm nét tươi màu
Mẹ cười, tay chẻ miếng cau ngọt mềm
Không ăn chắc mẹ cũng thèm
Mẹ nhìn bóng lá bên thềm đung đưa

 

Bạn già mỗi lúc một thưa
Cơi trầu trên chõng ngẩn ngơ nắng chiều
Hiên nhà quạnh vắng hắt hiu
Thẫn thờ mẹ bổ bao nhiêu cau vàng.

Nguyễn Văn Song