Vành trăng mất ngủ trên tà áo em – Thơ Trần Trí Thông

736

Nhà thơ Trần Trí Thông

 

Tôi và nó  

(Cái bóng của mình)

Tôi đi lững thững đi

tôi dừng lại lầm lì đứng theo

Chẳng bao giờ trách tôi nghèo

trung thành như một tỳ kheo* giữ chùa

 

Tôi gầy như kẻ mất mùa

chiều nghiêng dáng đâu thua chút nào

Dấn thân qua đám mưa rào

cả tôi và ngã nhào trong nhau

 

Hình nhưcũng biết đau

tôi buồn quệt gam màu lạnh câm

Những đêm ngồi đợi mưa dầm

lả lơ tôi – nó: ôm nhầm tháng giêng?

 

Cái tôi cần nó chẳng kiêng

hiểu nhau đến độ chuyện riêng… cũng cùng

Vào đời học nửa chữ: Đừng…

ra đời vập phải ngập ngừng. Được – Thua

 

Góc trời kê chật nắng mưa

nên tôi và nó thiếu – thừa quanh năm!

* Tỳ kheo: một chức tu hành của Phật giáo

 

 

Bạn về

(Với Trần Cao Miên)

Bạn về.

mấy bữa lại đi…

vườn trưa rinh rích chim ri gọi đàn

ao vua cạn cánh sen vàng

hương đồng ngậm mật leo giàn heo may

 

Bạn về.

chung cạn ly này

nhân đôi kỷ niệm tháng ngày rừng sâu

đêm Trường Sơn

súng gối đầu

điếu cày phả khói

bạc râu gió Lào

 

Bạn về gặp khúc đồng dao

nhọ chiều

đám trẻ nghêu ngao đếm trời

tuổi mười bảy bạn vào đời

bút nghiên

trả nợ lớp mười không xong

 

Bao năm… mùn mụt miền Đông

đất lành hoa trái

hương đồng đất  quê

sương phai trên lối bạn về

tiếng ai

bất chợt…

bên hè ví suông!

 

 

Nở thầm 

Một chiều níu gió lên đê

thì thào em bảo: Đừng về. Ở đây!

Khói đồng quấn quýu chân say

cỏ may khâu nắng cuối ngày vào sương

 

Phù sa thay phấn má hường

môi em thách đóa hải đường “đánh ghen”

Tối về qua quãng đường quen

bóng anh vấp lệch ánh đèn mé ao

 

Lời yêu ai vắt lên rào

để em mủm mỉm khuôn khao ngọc ngà

Vườn khuya cách một tiếng gà

vành trăng mất ngủ trên tà áo em

 

Ao làng em tát nước đêm

búp sen lấp ló bên thềm… ngắm sao

Nghiêng gàu em múc ca dao

cái ong thẩn mẩn đậu vào dáng thon

 

Tiếng gà thôi thúc chợ Con

em đi cỏ nghạnh vướng tròn dấu chân

Trĩu vai sương nắng tảo tần

chợ trưa đắt rẻ đường gần hóa xa…

 

Quê mình vẫn lạnh tháng ba

em son như một đóa hoa nở thầm.

T.T.T