Chạm mênh mang lòng mẹ – Thơ Nguyễn Minh Khiêm

52

Nhà thơ Nguyễn Minh Khiêm 

 

Đêm cầu siêu

Mỗi vòng hoa một quả tim

đập bập bềnh trên sóng

một trăm

một nghìn quả tim

phát sáng

đêm

dòng sông

huyền ảo những linh hồn

dòng sông hoa

dòng sông nước mắt

người chật bờ Thạch Hãn

khói

hương

rũ xuống

không tiếng cười

không tiếng hát

chỉ tiếng thì thầm

“các anh hãy bình yên”

“các con đừng khóc”

“đồng đội ơi xin nhận”…

trên vòng hoa có những tên mẹ cha vợ con gia đình làng xóm

trên vòng hoa có mắm muối dầu đèn

trên vòng hoa có lá đa vẩy cháo

trên vòng hoa có quần áo tư trang

trên vòng hoa có sợi tóc hoa râm

không chợp mắt

 

khuya rất khuya

phù sa nghẹn nấc

dòng sông nghẹn nấc

Trường Sơn nghẹn nấc

vọng

tiếng mõ cầu siêu

cốc! cốc! cốc!

 

Valentine đừng khóc

Em không có vầng trăng mười sáu

tóc em đứa trẻ sơ sinh

em không có điệu tăng gô mười tám

em như đứa trẻ lên ba tập lẫy tập bò

em không có cánh chim hai mươi bay ngoài cửa sổ

em cựa quanh trong chiếc cũi riêng mình!

 

không một bông hoa tới cửa

không bước chân đến chúc lời yêu

không thiệp mừng sinh nhật.

 

thỉnh thoảng một lần được thu vào ống kính

khi nhận quà nạn nhân chất độc da cam

khi có chương trình nói về nhiều thế hệ

trong một gia đình di chứng

mẹ vẫn thay băng vệ sinh cho em

đôi lúc em vẫn đòi soi gương

đôi lúc em nhận ra mình là con gái

đôi lúc em ú ớ quằn lên

như muốn đạp tung chiếc cũi

đạp tung một bông hoa dị tật

nói và hát

gào thét lên

Valentine đừng khóc!

 

Chỗ tôi đang thả diều

Tôi đang thả diều

chỗ mẹ tôi đánh rơi thời con gái

ký ức làng cong một triền đê

mồ hôi kết cao hơn ngọn tháp

 

tôi đang thả diều trên hàng triệu đôi vai

gồng gánh nối nhau thành phù sa lá cỏ

không dấu vết gì về những trận cuồng phong

chỉ truyền thuyết một dòng sông ngầu đỏ

 

tôi đang thả diều

chỗ sử làng liên hồi báo động

bao nhiêu lần làng bị lũ cuốn trôi

tiếng huầy dô chờn vờn mộ sóng

tôi đang thả diều

chỗ giặc dùng dây thép xâu tay những người cộng sản

hành quyết trên đê bằng cách chặt đầu

gia phả họ nào cũng màu máu đỏ

 

rau muống xanh chưa kín miệng hố bom

rơm rạ về phơi tràn qua ụ pháo

diều cứ thả như chưa từng gặp bão

như chưa từng vỡ sáo tan khung

 

một con đê ăm ắp hồn sông

nâng chót vót hồn làng bình dị

sợi dây diều rung qua bao thế kỷ

con đê làng cứ thế thả tôi lên

 

Sông Mã hồn tôi

 Mấy nghìn năm lặng lẽ nuôi quê

mở con sóng nghe thác ghềnh vật vã

hạt phù sa mang tên sông Mã

soi phía nào cũng quặn xoắn bão giông

thành điệu hò ngọt cây lúa trĩu bông

thành chim hạc trống đồng ca dao tục ngữ

thành súng thành gươm thành cung thành nỏ

thành Mai An Tiêm, thành Độc Cước, ông Vồm

sau lũ cồn cào giọt nước lại trong hơn

lại ăm ắp bến bờ dào dạt phù sa trẻ

ôi dòng sông!

dòng sông mênh mông như lòng mẹ

hạt phù sa mặn mòi như giọt nước mắt khổ đau

ta nghe trong màu xanh biếc của lá dâu

có tiếng nói của ông cha ta bốn nghìn năm vọng lại

ta nghe trong từng hạt cát vàng trên bãi

có tiếng gươm khua thuở trước chống ngoại xâm

nghe nước đi trong mạch đất âm thầm

có cả tiếng voi gầm, ngựa hí

nghe rơm rạ dựng tượng đồng bia đá

liềm hái giương buồm khát vọng vượt trùng khơi

 

băng qua triệu năm để sống giữa hồn người

dô tả dô tà huầy dô tạ nghĩa

chạm giọt nước chạm mênh mang lòng mẹ

thăm thẳm vọng về sông Mã hồn tôi

N.M.K