Chùm thơ lục bát Nguyễn Hồng Lĩnh

151

1

Mênh mang

 

Mượn mây chắn gió trên lưng

mua đời chiếc áo muối gừng che thân

vay em một chút thanh xuân

cho tôi yêu hết ngập ngừng đôi mươi

 

Họa Mi cúc nở tận trời

dòng sông chảy miết cuộc đời quanh co

núi cao trời thấp so đo

mây che kiếp trước, mưa phô kiếp này

 

Nửa đời nhìn lá vàng bay

phận người gió thoảng có ngày không đêm

thấy trăng thức sáng đầy hiên

mà lòng em khuyết những bên nghĩa tình…

 

Mặt trời xuống biển chờ trăng

mặt trăng lên núi ngóng trông mặt trời

so le hai phía mặt người

bao giờ mới nở nụ cười nhân duyên?

 

Từ khi sớm tối hai miền

núi cao trượng núi, sông triền miên sông

một đời ngọn gió lông bông

gió không là gió chở giông bão người

 

2

Nghe mưa

 

Lắng mình cảm một tiếng mưa

mà nghe tí tách như vừa mới bung

từ ngày hạt nắng ly hương

mưa bay về phía ngập ngừng tim tôi

 

Nghe mưa âu yếm nồng môi

tiếng lăn rất ngọt bên nôi mẹ hiền

à ơi câu hát ru con

à ơi khôn lớn mỏi mòn mẹ mong

 

Nghe mưa thăm thẳm trên đồng

cày sâu cuốc bẫm cha trồng tương lai

bàn tay ụ núi vươn vai

chân mòn sương gió tóc mai một màu

 

Nghe mưa ướt át tình đầu

mùi hương cổ tích mùa ngâu bay về

có duyên không nợ phu thê

mưa như gương vỡ tiếng tê tái lòng

 

Nghe mưa quá bước mênh mông

trong đêm tôi dựa thinh không đứng chờ

màu mưa trôi nổi câu thơ

tim tôi nhịp cũng ngây ngô quá chừng

 

Tiếng mưa tí tách trong lòng!

 

Nhà thơ trẻ Nguyễn Hồng Lĩnh

 

3

Như vẫn còn thu

 

Dường như mùa đã cũ nhàu

nỗi niềm lá úa gối sầu nỗi thu

mùa về từ độ hư vô

mùa đi từ thuở ngẩn ngơ kẻ màng

 

Hoạ Mi sức trổ miên man

cuốn loài ong bướm mê nàng đắm say

phấn thơm anh ngỏ trên cây

gió mang em đến hương bay dịu dàng

 

Vẫn tình sông núi đa mang

vẫn yêu trời đất đã vàng như mơ

chỉ tôi khoác áo khù khờ

vẽ mùa thu đứng làm thơ đợi mùa

 

Biển chiều sắc nhớ hoa mua

trăng đêm mắt sáng người xưa còn đầy

bình minh nắng trẻ đôi mươi

bên song vừa trổ nụ cười huyền nhiên

 

Và em dìu dặt môi hôn

cho tôi cảm nỗi tâm hồn bướm ong

 

4

Lúa non nở nhánh đồng tôi

 

Trên trời, tiết cấy mùa đông

trên đồng, người cấy mạ non đã thì

mưa phùn trượt té bước đi

bấc xòe miệng gió thổi tê tái mình

   

Răng trầu đàn đá lanh canh

nhịp lòng run rẩy nhịp tay rộn ràng

mắt dây giăng lúa thẳng hàng

bùn nâu ngủ giá mơ màng phù sa

 

Núi nghiêng mình cúi lưng cha

sông đầy lưng mẹ chảy ra mùa vàng

tiết mùa buôn nỗi mênh mang

mẹ cha mua hết cơ hàn lúa ơi

 

Lúa non nở nhánh đồng tôi

xanh như màu nắng bên đồi gọi xuân

 

Nguyễn Hồng Lĩnh