Đêm thiếu phụ – Thơ Lê Thanh Hùng 

267

Tranh minh họa – Tác giả: Vũ Trọng Anh

 

Đêm thiếu phụ

Đêm thiếu phụ, giũ hồn trăng khuyết

Bên hiên xưa, gió đổ dập dồn

Tàu chuối nhịp thời gian mê miết

Rụng mơ tình, gõ trượt mái tôn

 

Vòng sống khép, xuôi chiều mở đóng

Vẫn hồn nhiên như tuổi trâm cài

Điều gì đến bến bờ ảo vọng

Sao ví dầu… dù có một mai…?

               

Đêm quanh co, chất chồng gối mộng

Nghe thời gian chầm chậm bên giường

Chiếc lá, giấu giữa trời lồng lộng

Thẩn thờ rơi, phai nhạt làn hương

               

Thôi buông hết, bao điều chấp chứa

Vỡ toang chiều, sống lại đôi mươi

Quên… đắm đuối, chưa hề chọn lựa

Bùng nổ đêm, trong vắt tiếng cười…

 

 

Ngồi trong quán cũ

Lặng lẽ, bước qua con phố cũ

Kỷ niệm xưa, thấm đẫm góc đời

Bao năm rồi tưởng chừng yên ngủ

Vết thương xưa còn đó, người ơi

 

Phố cũ đã oằn mình đổi mới

Con đường quen, say đắm một thời

Gốc me già, ta thường đứng đợi…

Hoa ngày xưa, từng cánh rơi rơi

 

Có lúc hết tiền, tình, bó gối

Ngồi một mình, trong quán cà phê

Bóng nắng rớt, chậm chiều mờ tối

Đếm giọt rơi, khắc khoải lối về

 

Vẫn biết thời gian rồi khỏa lấp

Tương lai còn trong những bàn tay

Lơ đãng ngó, giật mình bắt gặp

Nợ quán chồng thêm cuốn sổ dày…

 

 

Đò chiều

Khép hờ, cong môi thiếu nữ

Đò xuôi, lơ đễnh chiều buông

Nhìn sông, tài công(*) tư lự

Lục bình trôi sóng đổ dồn

 

Đò chiều, hôm nay vắng khách

Ngồi không cô bán vé buồn

Lướt mắt, đôi bờ lau lách

Gặp cô thiếu nữ môi cong…

              

Đang nhìn tài công trước gió

Áo phanh, vạm vỡ ngực trần

Thây kệ, kìa ai quạo quọ

Đắn đo, lưỡng lự phân vân…

 

Theo chiều, cười trong gió

Bến đò dọc, trôi xuôi

Mơ hồ như ai gọi

Chậm thôi… ơi đò ơi!

L.T.H

(Bắc Bình, Bình thuận)

(*) Tài công: Người lái thuyền, đò, thuyền trưởng