Dệt nhạc trên cành lá – Thơ Nguyễn Đức Tình

193

Nhà thơ Nguyễn Đức Tình

 

Trên nương khởi nguồn sức sống cao nguyên

Mẹ địu con lên nương bình minh vừa hé rạng
tiếng chim hót líu lo dệt nhạc trên cành lá
những chú khỉ tinh nghịch đang đu mình bên sườn đá tai mèo
dang tay hái chùm quả tươi ngon bồng bềnh chín vàng
trên những tán cây bám rễ sâu vào viền đá nứt
ngàn năm

Con mở mắt long lanh trên lưng mẹ
tia nắng ban mai ùa vào hồn con rực rỡ
âm vang tiếng sáo của chàng trai miền sơn cước thiết tha thổi gieo mùa
đưa con vào chốn thiên thai bình yên

Và rồi thấp thoáng dáng mẹ khom lưng
trong màn sương lạnh ảo giá đang đan kết dải mây lững lờ
tiếng cuốc nương vang lên
dào dạt tựa tiếng nhạc bồng lai
con lớn lên trên sóng cuốc dập dờn của mẹ
êm đềm hạnh phúc như thể chiếc nôi tre ru con giữa trưa hè

Chợt lặng lẽ
tiếng cuốc mẹ dừng
cũng là lúc bếp lửa cuộn tình bung nhiệt tỏa xòe hoa khói chiêm bao
lả lướt hôn nhẹ lên đồi nương mầm xanh thẳm
đun nấu dẻo thơm hạt cơm mới đậm đà vị rau rừng

Mẹ con ta ăn ngon lành
tiếng cười giòn tan gương mặt con sáng bừng lên bầu trời của mẹ
nước suối chảy róc rách dòng suối nhỏ tựa dòng sống thân thương
tinh khiết mẹ hứng
tưới vào đời con êm dịu cơn khát
khởi nguồn sức sống
Cao nguyên.

 

Sợi lanh của mẹ

Cây lanh đã đến mùa thu hoạch
Mẹ chặt nhanh những cây lanh già dặn nhất
phơi khô
Tách vỏ se sợi
Từng sợi lanh mỏng mảnh như những sợi tình đau đáu

Mẹ luồn qua kẽ tay kết nối kéo dài thế kỉ
Trên bàn tay mẹ khởi nguồn một miền hạnh phúc xa xôi
Ở nơi hoang vu sâu thẳm chỉ có rừng gió nước và tiếng chim
Cứ đan quyện vào nhau nói lời
Lặng lẽ

Khung cửi kêu kẽo kẹt
vang lên nỗi niềm ẩn sâu trong tâm hồn mẹ
Nỗi niềm ấy nhóm lên những ngọn lửa mơ hoa
Chiếc váy áo mũ thổ cẩm dần hiện ra
Cùng đường nét hoa văn của mây trời gió núi

Con mặc vào xinh tươi trong nắng bình minh
Cao nguyên thức giấc
Từng giọt sương chênh chao ngước mắt nhìn
Đu mình trên nhành lá rồi khẽ vương nhòa vào váy áo thân thương
Như môi con hôn lên má mẹ
Cảm ơn những sợi tình sợi lanh của mẹ bao la
Hồn quê.

N.Đ.T