Chùm thơ Rida K Liamsi

431

Nhà thơ Rida K Liamsi sinh ngày 17/7/1943 tại Dabosingkep, thuộc quần đảo Lingga, tỉnh Đảo Riau, Cộng hòa Indonesia. Ông đã xuất bản 6 tập thơ: ODEX (1971), Tempuling (2003), Kelekatu (2007), ROSE (2003), Secangkir Kopi Sekanak (2017) và Sungai Rindu (2020). Thơ của ông được in trong nhiều tuyển tập cùng với các nhà văn, nhà thơ khác. Cuốn sách có tựa ROSE đã nhận được giải thưởng của Viện Ngôn ngữ quốc gia Indonesia năm 2018. Rida cũng là tiểu thuyết gia, đã xuất bản một số cuốn sách: Bulang Cahaya (2007), Megat (2016)… Văn chương phương Nam trân trọng giới tiệu chùm thơ anh đến với bạn đọc.

Vũ Bá Giáp & Mai Văn Phấn dịch từ tiếng Anh

 

Nhà thơ Rida K Liamsi

 

 

Vách đá thời gian (2)

 

Tôi ném vào thùng rác

một dấu chấm hỏi.

Trên tấm thảm nguyện cầu,

mọi giọt nước rửa tội

đều là dấu chấm than.

Đã ngừng đào bới thời gian,

chôn vùi bao lý do ẩn hiện.

 

Ở ngưỡng cửa chính nơi đã hẹn,

tôi vá những lỗ thủng trên đường về nhà,

để khỏi lãng quên,

đành phân tâm trong lời cầu nguyện,

Bằng nỗi cô đơn ẩn mật thơ ca

Trong lặng im thanh âm tan biến.

 

Tôi bên thời gian rìa vực

Điều chi trông đợi bồi hồi

Với tôi như vậy, chao ôi!

Những dấu chấm hỏi còn lại

Những dấu chấm than còn lại.

Những dấu chấm câu còn lại

Tôi biết chẳng bao giờ dùng

Vậy có trả lời được không

Ở đâu để tôi kết thúc.

 

17/07/2019.

 

 

Nhớ hoa hồng

 

Anh lại nhớ em trong góc tối ngôi nhà.

Thời gian vùi chôn tình ta trong quá khứ.  

Em từng nói, khi uống một tách trà

Anh để lại khát khao trong thìa sữa

Nếu trước tiên em bước ra khỏi cửa

Anh lại nhớ tình yêu của tháng năm xưa

Khi môi em chạm vào đam mê và thời gian

tuổi trẻ của chúng ta hiến dâng, tín thác.

Anh đã khắc vào tấm bia xa xăm ký ức

bao dấu vết chúng ta cùng khao khát

Hướng tới nơi anh yên nghỉ một lần.

Số phận không đưa ta đến nơi mong đợi

Nó muốn giữ bí mật và chúng ta từ chối

Ta lại tiếp tục tìm ý nghĩa mung lung.

Đã chịu thua và mệt mỏi khôn cùng.

Thời gian đã chôn vùi em trong hơi thở

và chỉ duy nhất một nửa.

Đi! Rồi anh sẽ như, dù chẳng biết khi nào.

Chỉ tình yêu mới làm cho quá khứ đẹp sao.

Ôi phải chăng đây là điều dự báo!

 

 

Chiếc cốc quá khứ

 

Chiếc cốc quá khứ của tôi

Chúa ơi, mải nấu nướng rồi tôi ăn

Thơm ngon, cơn đói đã ngăn

Nhưng vị cát đá khô cằn buồn nôn

Đắng cay trong miệng vẫn còn

Cho tôi thanh tẩy sạch hơn lẽ thường

Nhịn ăn một cốc vấn vương

Trả cho chân lý con đường mong manh

Ramadan* tháng an lành

Al-Fitr** tín lễ sinh thành trời cao

Từng thìa tôi chọn trong bao

Thức ăn tôi nấu thấm vào nghĩa sâu

Sục sôi như lửa trong đầu

Cơ duyên tôi chọn bền lâu tháng ngày.

 

* Ramadan là tên gọi tháng thứ 9 của âm lịch Ả Rập, tháng ăn chay. ND

** Al-Fitr – Nghi thức ăn chay của người Hồi Giáo. ND

 

 

Dòng sông khao khát

Gửi Mặt trời của anh

 

Em khao khát được yêu cuộn xiết thế nào?

 

Em là dòng sông thao thiết anh không biết đâu là vực sâu nên đứng trên bờ đá đo thời gian lặn xuống nhặt những gì còn sót lại của tình em hóa đá.

 

Em là dòng sông khao khát cuộn chảy ầm ào, làm rung chuyển tầng sâu nội giới, réo vang hốc tối. Muốn bơi đi tìm dấu vết tình yêu em đã chảy trôi, anh hóa thành rêu trên vách đá của em im lặng.

 

Em là dòng sông khát khao anh biết không thể cược cả thân mình giữa hai ngọn sóng. Sự hối tiếc của em biến thành bùn nhão. Chìm vào dòng suối trong uốn lượn, đổ vào cửa sông. Nao nao sủi bọt vết thương.

 

Em là dòng sông khát khao không nghỉ. Thủy triều đến và đi làm trầy xước vách đá. Sự im lặng bí mật của em thành mối thù nhấn chìm mọi ham muốn.

 

Em là dòng sông khát khao mà những con suối tựa lưỡi dao thời gian luôn được mài giũa để giết chết quá khứ và khắc những dấu tích dữ dội thành thân cây tre chẻ dọc.

 

Em là dòng sông khát khao trong dòng cuộn xiết đam mê anh chèo con thuyền em về phía mong đợi thượng nguồn. Em đang tìm nơi chốn yêu anh bền chặt.

 

Em khao khát được yêu cuộn xiết thế nào?

 

 

Cuộc trò chuyện buổi sáng tại Istora

 

Bro, hãy nhìn Arjuna* vẫn hướng về Tây

Ông ta vẫn muốn chiến đấu với ai đây?

Ở phương ấy giờ đây chỉ còn quá khứ

Lịch sử vẫn ghi những giấc mơ thối rữa

 

Giờ phương Tây đã không còn hỏi nữa

Và cuộc sống mất đi sự quyến rũ tự thân

Mũi tên vừa trúng đích cất lên tiếng nói

Những bài thơ vang lên đầy tiếc nuối

Những vết thương chưa kịp chữa lành

Dấu vết chỉ là vùng ký ức vẫy gọi

Tích trữ từng hy vọng mong manh.

 

Lẽ ra anh nên bắn về hướng mặt trời mọc

Nơi người thợ may mơ chiếc áo choàng

Về những tháng ngày biết bao quyến rũ

Nơi phù phiếm đang viết thành trang sử

Khoảng thời gian khiến mọi thứ mong chờ

Nơi mọi ngôn từ luôn nhảy múa thành thơ.

 

Trên đấu trường chỉ mồ hôi cùng tiếng rên la

Thua-thắng, đôi khi đau đớn mới thành lịch sử

Tôi không còn tìm thấy dấu vết của bạn ở đó

Mặc dù trên quả cầu kia có cặp vợ chồng già

Cùng nhau gợi lại những kỷ niệm đã qua.

 

Khúc khích, rên rỉ trong không gian buổi sớm

Trên đường nhựa ẩm ướt, ngột ngạt nước hoa

Tôi chỉ muốn xem thời gian đang xóa đi tất cả.

Trên móng tay tượng Bima**, thời gian hóa đá

Và thoảng hương vị của người nắm quyền hành

tại chính nơi thời khắc trôi nhanh

Tất cả đã thành kẻ đối nghịch.

 

__________

* Nhân vật trong sử thi Mahabharata. ND

** Bima – Nhân vật anh hùng trong câu chuyện Ramayana của đạo Hindu. Bima có móng tay dài và sức khỏe phi thường. ND

 

 

(Rút từ tập thơ “The Longing River” – tạm dịch “Dòng sông khao khát”)