Chút hương hạ sót em cầm đón thu – Thơ Vương Phạm Tâm Ca

696

Tác giả Vương Phạm Tâm Ca 

 

Dạ thưa 

Dạ thưa em dạ thưa tôi
Dạ thưa mây trắng bồi hồi xưa xa
Mây nào mây thuở mười ba
Nguyệt hằng nào thuở trăng tà của nhau

Dạ thưa đời rất rĩ rầu
Bởi vì rầu rĩ niềm đau nỗi buồn
Dạ thưa mười ngón tay buông
Vẫn còn ám ảnh suối nguồn trần gian

Dạ thưa mai mốt bàng hoàng
Ta tiễn ta tới nghĩa trang đời mình
Dạ thưa một sớm bình minh
Giở trang thơ tụng hồi kinh ta về

Dạ thưa bao nhiêu muội mê
Võng trăng mắc giữa bồ đề và si
Dạ thưa xanh biếc xuân thì
Lỡ thương một đóa nhu mì môi thơm

6/8/2020

 

 

Chút hương hạ sót em cầm đón thu 

Em ơi một đóa nâu sồng
Chiều qua vừa nở mênh mông sân chùa
Bồ đề ai nỡ bán mua
Từ tâm nguồn cội lối xưa vô thường

Hoa sen cuối hạ ủ hương
Gửi theo cơn gió viễn phương tặng người
Tôi còn tìm tuổi tôi rơi
Nhặt được chút nắng mỉm cười với em

Gót thu nhẹ bước lên thềm
Đã bâng khuâng hạ buông rèm rưng rưng
Sân chùa tôi đứng tủi thân
Tại chuông mõ cứ nhịp gần nhịp xa

Hồi kinh vừa mới ngân nga
Hồn tôi theo bóng chiều tà xanh xao
Nâu sồng em má hồng đào
Đến tiếng chim còn nghẹn ngào huống chi

Cỏ cây cũng rất từ bi
Em có nghe chúng thầm thì với nhau
Thương nhau mà làm nhau đau
Mà đem cay đắng gieo sầu trăm năm

Bông sen vừa nở để rằm
Chút hương hạ sót em cầm đón thu

7/8/2018

 

 

Câu thơ lãng đãng một đời mù giăng 

Bàn tay ngã bảy ngã ba
Nên đời mới rối như là chỉ tay
Hằn in lối những luống cày
Nên chi biêng biếc cỏ cây một đời

Vá từng mảnh vụn tả tơi
Chắp thêm bao mảnh rã rời với nhau
Nghe trong bóng tối tinh cầu
Vọng kinh một chuỗi rối nhàu trầm luân

Kiếp người ảo tưởng si sân
Bàn tay không nắm ân cần bàn tay
Tiếng chim thả giữa đường bay
Vô âm trời bỗng ngợp đầy tiếng chim

Gió mùa thu thật ngoan hiền
Ta nghe gió kể nỗi niềm ruổi rong
Heo may đã tím trên đồng
Nếu em thích ta qua sông nhặt về

Ngắm bàn tay thấy muội mê
Câu thơ lãng đãng bốn bề mù giăng

6/8/2018
V.P.T.C