Xuân thi nhân – Chùm thơ Võ Đào Phương Trâm

258

(Vanchuongphuongnam.vn) – Chiều độc ẩm ta như là đứa trẻ/ Ngắm nụ cười trong bóng lẻ xuân sang…

Ảnh minh họa

Xuân thi nhân

 

Em đi về giữa mùa hoa vội nở

Cánh áo thời gian mỏng mảnh giữa Xuân ngàn

Chiều độc ẩm ta như là đứa trẻ

Ngắm nụ cười trong bóng lẻ xuân sang

 

Ngày cuối năm ta ngồi đong đếm lại

Trả nhớ thương, trả buồn cũ về không

Nâng mảnh khuyết nương nhờ vào tinh tú

Mộng tàn canh, nghe Xuân ghé thư phòng

 

Nơi huyễn hoặc nửa mành trăng lơ lửng

Người thi nhân viết vội cánh thư xưa

Trong hơi ấm chén trà 30 Tết

Lắng lòng nghe thương nhớ phút giao thừa!

 

Xuân viễn xứ

 

Gác lại những bộn bề năm cũ

Bỏ phiền lo, bao canh cánh ngược xuôi

Lòng thương nhớ nơi mái nhà mộc mạc

Có khói trầm hương lẫn tiếng cười

 

Một năm đã tất bật nơi xa xứ

Người chen chân lặn ngụp giữa thị phi

Đời hối hả ngược dòng như con nước

Lạc chốn phồn hoa, lắm những so bì

 

Ta lặng lẽ nghe mùa Xuân trong trẻo

Gió tinh khôi bàng bạc thổi ngoài sông

Nhớ gian bếp có khói hồng nhóm lửa

Nhớ mùi hương trong chiếc bánh thơm nồng

 

Xuân dìu dặt, xuân về gieo thương nhớ

Mảnh tình thân gói trọn cánh thư tay

Xuân hạnh ngộ, khoảng trời trong đôi mắt

Gửi người em son sắt nắng xuân đầy!

 

Xuân phôi pha

 

Tôi về, lạc cảnh thần tiên bỏ

Để gặp người em nơi đất thiêng

Rừng mơ như đã rào trăm ngõ

Tôi bỗng ôm sầu trong ý riêng

 

Tình em ngày ấy giờ xa lạ

Trôi giữa suối ngàn, rơi xác hoa

Tình tôi ngày ấy giờ hóa đá

Tạc mảnh linh hồn không phôi pha

 

Đông đã tàn qua, mùa Xuân đến

Mình tôi lặng lẽ phím dương cầm

Niệm khúc thời gian chùn lỡ nhịp

Xuân bỗng loang buồn trong xa xăm…

Đ.V.P.T